Bài mới nhất

30/03/2018

VIỆT NAM CỘNG HÒA – NHỮNG KẺ KHÔNG BAO GIỜ LỚN


Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.

Từ khi ra đời, chính thể này đã là sản phẩm của một sự áp đặt, ép buộc của chính phủ Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ (thị trường Đông Nam Á, gia tăng ảnh hưởng ở vị trí chiến lược, ngăn chặn làn sóng xã hội chủ nghĩa…). Vậy nên sau trận Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu, khi chính phủ Việt Nam dân chủ Cộng hòa yêu cầu một cuộc tổng tuyển cử sòng phẳng trên tinh thần hòa hợp để thống nhất đất nước đang tạm thời bị chia cắt – một cuộc bỏ phiếu để lấy chính tâm nguyện của toàn thể đồng bào dân tộc thì Việt Nam cộng hòa đã nhất định “khước từ”. Kẻ máu lạnh Ngô Đình Diệm đã đã tuyên bố không có tổng tuyển cử gì hết, trắng trợn vi phạm Hiệp định Geneva. Tất cả chỉ vì một lý do duy nhất, đó là chế độ Việt Nam cộng hòa chỉ là chế độ tay sai, vì ngoài bang dày xéo đồng bào dân tộc (, Ngô Đình Diệm đã cho tiến hành “cải cách điền địa” với nội dung ngược với “cải cách ruộng đất” (mục tiêu dân cày có ruộng) mà cách mạng đã tiến hành trước đó; Quân lực Việt Nam Cộng hòa thường khoe là chiến đấu cho tự do. Tuy nhiên quân đội này lại phát xuất từ chính lực lượng ngụy quân đã sát cánh bên quân đội viễn chinh Pháp; Cái gọi là “Cảnh sát Quốc gia” của chế độ ngụy cũng bắt nguồn từ lực lượng cảnh sát và mật thám của Pháp tại Đông Dương từ năm 1946; Trong “cuộc chiến vì tự do”, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho “ông chủ” của mình là quân viễn chinh Mỹ - những kẻ đã phạm nhiều tội ác phi nhân tính như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napalm và các loại bom chùm có sức sát thương tàn bạo…) và nếu thời điểm đó chúng dám bầu cử công khai thì chắc chắn rằng, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam – những con người từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ sẽ giành được tới 80% số phiếu

Và như ai đó đã từng nói, nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân, được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm 1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói giọng miền Nam.

Đến nay, sau bao nhiêu năm sống chui rúc ở phương trời tây, thì nhiều kẻ vốn là tàn quân của chế độ Việt Nam cộng hòa thối nát vẫn tìm mọi cách để hạ bệ, lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam. Không phải chúng không nhận ra sự thật chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới xứng đáng lãnh đạo nhân dân, đất nước mà bởi vì với thân phận của những kẻ phản bội, những kẻ cổng rắn cắn gà nhà, mang voi về dày mã tổ thì không một thể chế, một đất nước nào chấp nhận chúng, việc chính quyền Mỹ có chúng “tị nạn” đến ngày hôm nay cũng không phải vì thương xót, mà chỉ vì chúng còn giá trị lợi dụng để phục vụ cho dã tâm “xâm chiếm Việt Nam” của chính phủ nước này. Lúc này, trong đầu của chúng (những kẻ từng đổi lấy xương máu, xác thịt đồng bào dân tộc để lấy sung sướng cho bản thân, những kẻ siêng ăn lười làm, không biết ăn năn hối cải, làm lại cuộc đời) chỉ nghĩ được rằng giúp Mỹ lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, rồi tiếp tục trở về làm tay là con đường duy nhất trở về với sự “sung túc” trước đó. Chúng không chấp nhận trở về quê hương làm lại cuộc đời như bao người con từng lầm lỗi khác, muốn trở về với vị thể “ngẩng cao đầu” mặc dù bản thân không thể thoát nổi cái hồn những kẻ phản bội. Vậy nên chúng điên cuồng tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước. Và những thủ đoạn bẩn thỉu và đê hèn nhất đã được chúng tung ra. Từ việc móc nối với các đối tượng phản động trong nước lợi dụng sai phạm của một số cán bộ để bêu xấu hàng ngũ cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lợi dụng các vụ việc phức tạp để xuyên tạc đường lối chủ trương, chính sách của Đảng, đến việc sử dụng các trang mạng để nói xấu Việt Nam, lợi dụng các chuyến đi ngoại giao cấp cao của lãnh đạo Đảng, Nhà nước để tung ra những lời lẽ xuyên tạc hòng làm mất hình ảnh Việt Nam trước bạn bè thế giới…

Mới đây nhất, nhân hội nghị thượng đỉnh Úc – Asean, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và đoàn cán bộ cấp cao Việt Nam đã chuyến thăm Úc, lũ cẩu nô này lại tiếp tục dở bài cũ thông qua trò biểu tình và kích động biểu tình với những khẩu hiệu xuyên tạc quen thuộc. Những hành động chỉ tìm thấy ở những kẻ tiểu nhân. Tai sao chúng không bằng khả năng, thực lực, tâm huyết, bằng sự chân thành để thu phục lòng dân, bởi nếu vậy thì có lẽ Đảng Cộng sản làm tốt hơn chúng hàng ngàn lần, và họ đã làm trong hàng chục năm qua, và đó lý do chúng phải sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu để hạ bệ Đảng.

Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

67 nhận xét:

Sau bao nhiêu năm sống chui rúc ở phương trời tây, thì nhiều kẻ vốn là tàn quân của chế độ Việt Nam cộng hòa thối nát vẫn tìm mọi cách để hạ bệ, lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, bởi chúng bây giờ mang danh là những kẻ phản bội nên chúng hậm hực lắm.

VNCH chúng không từ một thủ đoạn bẩn thỉu và đê hèn nhất đã được chúng tung ra. Từ việc móc nối với các đối tượng phản động trong nước lợi dụng sai phạm của một số cán bộ để bêu xấu hàng ngũ cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lợi dụng các vụ việc phức tạp để xuyên tạc đường lối chủ trương, chính sách của Đảng, đến việc sử dụng các trang mạng để nói xấu Việt Nam, lợi dụng các chuyến đi ngoại giao cấp cao của lãnh đạo Đảng, Nhà nước để tung ra những lời lẽ xuyên tạc hòng làm mất hình ảnh Việt Nam trước bạn bè thế giới…

Hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi.

hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật, vàng không sợ lửa.

Vậy nên sau trận Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu, khi chính phủ Việt Nam dân chủ Cộng hòa yêu cầu một cuộc tổng tuyển cử sòng phẳng trên tinh thần hòa hợp để thống nhất đất nước đang tạm thời bị chia cắt

Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.

Tai sao chúng không bằng khả năng, thực lực, tâm huyết, bằng sự chân thành để thu phục lòng dân, bởi nếu vậy thì có lẽ Đảng Cộng sản làm tốt hơn chúng hàng ngàn lần, và họ đã làm trong hàng chục năm qua, và đó lý do chúng phải sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu để hạ bệ Đảng.

Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.

Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên. Chúng sẽ mãi là kẻ tay sai phụ thuộc và thấp hèn do Mỹ sai bảo.

Sau bao nhiêu năm sống chui rúc ở phương trời tây, thì nhiều kẻ vốn là tàn quân của chế độ Việt Nam cộng hòa thối nát vẫn tìm mọi cách để hạ bệ, lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam. Thế nhưng tổ chức này sẽ không bao giờ đạt được âm mưu, và sẽ luôn là kẻ tay sai bị Mỹ sai bảo.

Những kẻ dân chủ luôn sử dụng những chiêu bài cũ rích để bôi xấu hình ảnh tươi đẹp của đất nước Việt Nam. Tuy nhiên, hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

ngợi ca chế độ Ngô Đình Diệm đã là điều không thể chấp nhận được rồi, cái chế độ mà cả đất nước căm thù, thể chế Việt Nam cộng hòa không những là bù nhìn, tay sai của để quốc Mỹ, giúp ngoại bang giày xéo dân tộc rước hổ vào nhà, rước voi về giày mả tổ mà nó còn là một chế độ độc tài, gia đình trị.

Việt Nam Cộng Hòa ngày trước chỉ là một con tốt dưới tay Đế quốc Mỹ mà thôi. Thử hỏi Ngô Đình Diệm sẽ làm được gì nếu mà lúc đó Mỹ không có ý định thâu tóm cả bán đảo Đông Dương để rồi mà rót tiền vào cho hắn. Không có tiền của Mỹ thì xem hắn có làm được gì không. Ấy vậy mà bọn rận chủ vẫn cứ ngồi mà ca ngợi được.

trò xuyên tạc lần này của "Việt Tân" không thể làm lung lòng tin đã bám rễ của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, thậm chí càng vững tin hơn, bởi họ có thêm cơ sở để khẳng định rằng việc chôn vùi chế độ tay sai Việt Nam cộng hòa là điều hoàn toàn đúng đắn, bởi họ diệt được những kẻ bất nhân, bội nghĩa, bán rẻ dân tộc và giờ thì không biết ăn năn hối cải, vẫn ngày đêm "cay cú" chống phá đất nước.

Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.

Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

Mới đây nhất, nhân hội nghị thượng đỉnh Úc – Asean, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và đoàn cán bộ cấp cao Việt Nam đã chuyến thăm Úc, lũ cẩu nô này lại tiếp tục dở bài cũ thông qua trò biểu tình và kích động biểu tình với những khẩu hiệu xuyên tạc quen thuộc. Những hành động chỉ tìm thấy ở những kẻ tiểu nhân. Tai sao chúng không bằng khả năng, thực lực, tâm huyết, bằng sự chân thành để thu phục lòng dân, bởi nếu vậy thì có lẽ Đảng Cộng sản làm tốt hơn chúng hàng ngàn lần, và họ đã làm trong hàng chục năm qua, và đó lý do chúng phải sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu để hạ bệ Đảng.

Và như ai đó đã từng nói, nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân, được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm 1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói giọng miền Nam.

IM LẶNG LÀ ĐỒNG LÕA VỚI CÁI XẤU, CÁI ÁC

Không phải ai cũng may mắn được sinh ra, nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục, bảo vệ, bởi những bậc phụ huynh đầy tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm. Ngược lại, có những bậc làm cha làm mẹ nhưng lại thiếu tình thương, thiếu trách nhiệm, ích kỷ, hoặc thậm chí hành xử độc ác với chính giọt máu của mình. Chuyện một số ông bố bà mẹ vứt bỏ con ngay từ khi mới sinh ra hoặc khi con đã ở tuổi mẫu giáo, thiếu niên; không chăm lo cho con đầy đủ, đánh đập, bạo hành con, bắt con đi ăn xin, bán vé số, lao động vất vả mang tiền về cho mình v.v…là chuyện…không có gì mới. Bài viết này muốn đề cập đến một số câu chuyện khác.

1. Tự cho mình cái quyền tước đoạt mạng sống của con.

Thỉnh thoảng chúng ta lại đọc thấy trên báo những tin tức rất đau lòng về những ông bố, bà mẹ vì giận chuyện gia đình, vì bế tắc trong cuộc sống đã tự sát, nhưng điều đáng nói hơn, họ lại giết luôn đứa con của mình. Một số ví dụ:

Phan Thiết, Bình Thuận “Nghi án mâu thuẫn gia đình, cha giết con 5 tuổi rồi treo cổ tự tử” (VietnamNet).

Pleiku, Gia Lai “Cha tưới xăng tự tử cùng con trong ôtô 4 chỗ do mâu thuẫn gia đình” (Tin tức online), cậu bé con chỉ mới 4 tuổi.

Hà Nội: “Mẹ sát hại con: Cái chết ai oán của cậu bé 11 tuổi” (VietnamNet). Chồng chết, nợ nần quẫn bách đến mất lý trí, người mẹ dự định sẽ giết con trai, sau khi lo hậu sự xong sẽ cùng con gái tự tử chết theo “để ba mẹ con được ở bên nhau”, nhưng bị phát hiện và bị bắt vì tội giết con.

Nghệ An: “Đau lòng 2 người mẹ tự tử, ép các con cùng chết”, trong đó một người mẹ và con trai 2 tuổi chết vì uống thuốc trừ sâu, người mẹ thứ hai đang mang bầu, ôm theo hai con nhỏ nhảy cầu tự vẫn.

Hà Giang: “Vợ chồng và con nhỏ chết trong xe Mercedes: Hé lộ cuộc điện thoại cuối cùng” (24h). Cũng lại vì mâu thuẫn, vợ chồng vừa nộp đơn ly dị, người chồng đã sử dụng bình gas mini xả ra gây ngạt cho cả 3 người trong khi cửa xe bị khóa chặt...

Những sự việc đau lòng trên hầu hết đều xuất phát từ những mâu thuẫn trong gia đình, hay bế tắc trong cuộc sống. Nhưng tại sao những ông bố bà mẹ này lại mang theo luôn những đứa con còn rất nhỏ trong chuyến đi vào cõi chết? Có khi do những suy nghĩ dại dột kiểu như sợ mình chết đi rồi không ai lo, không ai nuôi các con, sợ con sống với bố dượng, mẹ ghẻ sẽ khổ; có khi do muốn trừng phạt người chồng/vợ của mình, muốn cho người kia phải đau khổ, day dứt, hối hận…Nhưng dù vì lý do gì đi nữa, việc tự vẫn để lại các con bơ vơ trên đời đã là đáng trách, tự vẫn và mang theo con, tự cho mình cái quyền tước đoạt mạng sống của con càng đáng trách gấp bội.

Điều đáng ngại là ngày càng nhiều những câu chuyện tương tự. Đó là chưa kể một số ông bố bà mẹ lại cố tình giết con để trả thù người kia: Thanh Hóa: “Khởi tố bố đổ xăng đốt con trai 3 tuổi” (Việt Báo), do người vợ đòi ly hôn mà người chồng, người bố mất nhân tính này đã dùng xăng đốt con trai của mình, dù cậu bé được cứu sống nhưng cơ thể bị tàn phế, di chứng nặng nề; Gia Lai “Cha đâm chết con trai 5 tuổi vì giành nuôi con với vợ cũ?”, VietnamNet…Hoặc giết con vì vô số những nguyên nhân, lý do khác.

(Xin xem tiếp phần 2 dưới)

2. Cha hay mẹ bạo hành, lạm dụng tình dục con nhưng người còn lại hoặc thờ ơ không biết hoặc biết mà không dám lên tiếng, thậm chí bao che.

Kiên Giang: “Sự thật vụ bé gái bị cha đẻ và mẹ kế bạo hành dã man” (Người Lao Động). Bé gái ở với cha và mẹ kế bị bạo hành dã man, nhưng ông bà ngoại và mẹ ruột lại không dám phản ứng. Mãi cho đến khi các thầy cô giáo phát hiện những vết thương trên người, trên mặt cô bé, do “cha ruột dùng thanh sắt đang nung đỏ rồi dí vào mặt, gây bỏng nặng”, báo chí lên tiếng, câu chuyện mới vỡ ra, người mẹ thì vẫn “phân vân không biết phải làm sao để nhận con gái mình về nuôi”. Được biết, sau khi câu chuyện đưa lên báo, chính quyền địa phương có can thiệp, nhưng bé gái vẫn bị giao lại cho cha và dì ghẻ tiếp tục nuôi!

Hà Nội: “Bé 10 tuổi sống cùng cha và mẹ kế bị bạo hành dã man” (Pháp Luật TP.HCM) suốt một thời gian dài (người cha và người mẹ kế tàn nhẫn này đã bị khởi tố vì tội cố ý gây thương tích, nhưng chỉ có người cha bị tạm giam, còn người mẹ kế được tại ngoại). Nhưng gia đình và nhất là mẹ ruột lại không biết, do bố cậu bé chuyển nhà và không liên lạc, không cho thăm gặp! Nếu cậu bé không tự trốn thoát về nhà ông bà nội thì có lẽ cậu vẫn còn bị bạo hành dài dài mà không ai hay!

Đạo đức xã hội ngày càng băng hoại, không hiếm những câu chuyện cha ruột thú tính, hãm hiếp chính con gái của mình, mà người vợ, người mẹ do bận bịu làm ăn, lại không thể ngờ đến chuyện đó. Nhưng có những trường hợp người mẹ biết mà lại không dám lên tiếng tố cáo chồng.

Vĩnh Phúc: “Mẹ nhu nhược khiến 3 con gái lần lượt bị cha làm nhục” (Dân Trí). Người cha lần lượt cưỡng bức các con gái của mình suốt hơn 20 trời mà mấy mẹ con vẫn cam tâm câm lặng, về người mẹ “phần vì bản chất cam chịu nhịn nhục muốn giữ cho trong ấm ngoài êm”, phần do quá sợ hãi người chồng dữ tợn.

Vĩnh Long “Bé gái 11 tuổi bị cha và ông nội xâm hại: Vì sao mẹ ruột biết nhưng im lặng?”, (Đời Sống VN). Theo bài báo cho biết, người mẹ đã im lặng vì sợ hàng xóm chê cười, cho mãi đến khi cháu bé kể cho bà ngoại nghe, bà ngoại liền đi tố cáo công an, sự việc mới được đưa ra ánh sáng.

Cha ruột còn vậy, huống gì cha dượng, mẹ kế, như người ta nói “khác máu tanh lòng”.

Trà Vinh: “Bé gái bị cha dượng nhiều lần đánh đập, ép quan hệ: Mẹ biết nhưng không dám lên tiếng vì sợ bị đánh” (Phụ Nữ&Gia đình)

Bình Phước: “Bé trai 8 tuổi nghi bị người tình của mẹ đánh chết, chôn xác vội vã” (Phụ nữ&Gia đình), điều đáng nói là cậu bé đã bị người cha “hờ” này đánh đập suốt một thời gian dài, hàng xóm cũng biết, nhưng không rõ người mẹ không biết hay là biết mà không dám nói, không dám bảo vệ con.

Cả hai trường hợp, hai người mẹ đều sống với người đàn ông nhỏ hơn nhiều tuổi, phải chăng vì quá chiều lòng người đàn ông trẻ hơn mình?

Trong những câu chuyện trên, bản thân thủ phạm-người đã bạo hành hoặc lạm dụng, cưỡng bức chính con ruột hoặc con riêng của vợ/chồng đáng lên án và phải chịu pháp luật xử lý đã đành, nhưng những người thân không dám lện tiếng tố cáo, không chỉ phải chịu sự dày vò của lương tâm, mà cũng phải gánh một phần trách nhiệm. Vì ít học, thiếu hiểu biết, vì quá nhu nhược, sợ hãi, sợ hàng xóm chê cười, sợ sự việc vở lở sau này con gái mình không ai dám lấy…họ đã im lặng, và như vậy là tiếp tay cho cái xấu, cái ác.

(Xin xem tiếp phần 3 KẾT dưới)

3. Trách nhiệm của xã hội

Ở VN không thiếu gì những tổ chức đoàn thể, Hội phụ huynh học sinh, Hội phụ nữ, tổ dân phố, chính quyền đia phương cho tới công an, nhưng có những bi kịch gia đình hay trẻ bị bạo hành suốt thời gian dài mà chẳng ai biết, hoặc khi biết thì giải quyết chậm chạp, không rốt ráo hoặc không đủ để thủ phạm chùn tay; còn người dân thường không lên tiếng vì tâm lý ngại phiền hà, đụng chạm.

Đối với những bi kịch gia đình, nếu người thân hai bên, bạn bè cho tới đồng nghiêp tinh ý phát hiện thấy gia đình người khác “đang có vấn đề”, hoặc người khác có những biểu hiện trầm cảm, chán đời, bế tắc và kịp thời gần gũi, động viên, khuyên nhủ thiệt hơn, thậm chí báo công an khi thấy có dấu hiệu nguy hiểm, bi kịch có khi sẽ tránh được.

Nhưng cũng có những vụ chồng bạo hành vợ hoặc người phụ nữ bị chồng cũ, người yêu cũ dọa giết suốt một thời gian, đã báo công an nhưng công an chỉ kêu người chồng lên răn đe, lập biên bản rổi cho về và cuối cùng là án mạng đã xảy ra!

Đối với những trường hợp trẻ bị người thân bạo hành hoặc lạm dụng tình dục, nếu người cha người mẹ cỏn lại không lên tiếng, thì gia đình hai bên cho tới hàng xóm phải làm thay công việc này. Như trong vụ cậu bé 8 tuổi bị cha “hờ” bạo hành đến chết ở Bình Phước, báo Pháp Luật TP.HCM có bài “Người lớn có trách nhiệm hơn, bé 8 tuổi đã không chết”: “Những người hàng xóm đã phát hiện, đã phản ứng khi biết cháu bé bị bạo hành nhưng họ phản ứng quá yếu ớt nên hậu quả thương tâm và quá đáng tiếc đã xảy ra...”

Ở các nước phát triển, thượng tôn pháp luật, cũng vẫn có những bi kịch gia đình, chồng/vợ bắn chết nhau, cha hay mẹ tự sát, trẻ bị bạo hành, lạm dụng tình dục…Nhưng nếu sự việc bị phát giác, thủ phạm thường phải nhận những bản án thích đáng, đủ sức răn đe, trpng xã hội lại có nhiều tổ chức hoạt động hiệu quả, hay bác sĩ tâm lý, tư vấn viên để giúp đỡ những ai đang gặp rắc rối, bế tắc trong cuộc sống. Ở nước ngoài đến gặp bác sĩ tâm lý là chuyện bình thường nhưng ở VN, người dân thường không có thói quen này, thậm chí cho rằng chỉ những người có vấn đề về tâm thần mới phải đi gặp bác sĩ…

Và cuối cùng ở các nước, người dân rất nhạy bén và có ý thức cảnh giác cao, bất cứ khi nào nhận thấy một dấu hiệu nhỏ cho thấy gia đình của người khác đang gặp rắc rối hoặc một phụ nữ, một đứa trẻ nào đó có vẻ không được “ổn”, là họ báo cho cảnh sát hay các tổ chức xã hội có trách nhiệm và cảnh sát, hay những người thuộc những tổ chức như vậy sẽ can thiệp ngay. Nhẹ nhất thì thủ phạm cũng bị cấm tới gần người mà hắn ta dọa dẫm, bạo hành; bị đưa đi học những khóa học về tâm lý để kiềm chế cơn nóng giận, nặng hơn thì bị bắt giam, kết án tù, còn đứa trẻ bị bạo hành sẽ lập tức được cách ly khỏi môi trường cũ và những người bạo hành v.v…

Sẽ còn lâu để xã hội VN có thể làm được như vậy, trước mắt, chỉ có báo chí, dư luận đóng vai trò lên tiếng, góp phần đưa những câu chuyện thương tâm ra ánh sáng, khiến cho những kẻ xấu, kẻ ác phải trả giá, và chỉ hy vọng người dân ngày càng nhạy bén, mạnh mẽ hơn trong việc phát hiện, tố cáo những kẻ xấu thay vì cứ mang cái tâm lý ngại can thiệp vào chuyện người khác.

(Song Chi)

AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC?

Một người đấu tranh cho dân chủ, dân quyền và nỗ lực giúp dân oan tìm lại công lý, cho dù người ấy có nhận tiền của người nước ngoài hay một tổ chức chính trị nào đó từ bên ngoài có tính đối lập, thậm chí cừu thù với đảng cầm quyền vẫn không thể gọi họ là kẻ bán nước.

Một người nhận tiền của một người hay một tổ chức chính trị đối lập nào đó đứng ra kêu gọi lật đổ chế độ cầm quyền, cho dù đứng trên góc độ chính thống của đảng cầm quyền để luận tội họ, họ có thể là phản động nhưng không phải là kẻ bán nước.

Một người hay nhiều người tổ chức biểu tình hàng loạt sau một sự cố về môi trường hay tài nguyên nào đó, cuộc biểu tình phát triển đến cấp độ kêu gọi lật đổ chính quyền và ngày càng lộ rõ chân tướng của người chủ mưu. Càng không thể gọi người chủ mưu tổ chức biểu tình là kẻ bán nước cho dù họ có âm mưu phản động lại nhà nước đương quyền.

Còn rất nhiều tội liên quan đến quốc gia đại sự nhưng không có bất kì một cơ sở nào để khép các tội nhân vào tội bán nước. Bởi họ không thể bán nước, họ không có khả năng bán nước.

Vậy ai là kẻ có khả năng bán nước và giữa tội phản động với tội bán nước, tội nào nặng hơn?

Ở đây, vấn đề dễ nhận thấy nhất là không riêng gì kẻ nắm quyền, đảng nắm quyền hoặc nắm lãnh thổ mới có khả năng bán nước. Vấn đề là kẻ bán nước đã bán nước kiểu gì và bán như thế nào?

Một công hàm gửi tháng Giêng năm 1959, công nhận Hoàng Sa là của Trung Quốc của Phạm Văn Đồng khi đang làm Thủ tướng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong lúc này Hoàng Sa không thuộc về quyền quản lý của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Như vậy, nếu nhìn từ bên ngoài, nó có thể là một thứ công hàm vô giá trị. Nhưng nhìn vào bản chất hành động và hệ quả của nó thì cái công hàm kia đích thị là một thứ văn bản bán nước.

Bởi nhìn vào thực tế, sau khi cái công hàm này gửi đi, số hàng hóa, vũ khí mà Cộng sản Trung Quốc viện trợ cho Cộng sản Bắc Việt tăng lên một cách đáng kể để đánh miền Nam như một thứ bánh ít trao đi, bánh qui trả lại. Rõ ràng về mặt bản chất, đây là hành vi bán nước của Phạm Văn Đồng và chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Và về sau, sự bán nước xuất hiện ngày càng nhiều hơn, dày đặc hơn và chính thống hơn. Nguyễn Ngọc Thiện, một tay cựu Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, hiện nay đang nắm chức Bộ Trưởng Văn hóa, thể thao và du lịch Việt Nam đã từng ký một văn bản cho Trung Quốc thuê 200 hecta đất trên 50 năm tại Mũi Cửa Khẻm, Hải Vân, nơi được xem là “bàn thờ quốc gia”, yết hầu quân sự của miền Trung Việt Nam lúc ông này còn giữ chức Bí thư tỉnh.

Sau đó ông này lọt tọt nhảy lên ghế cấp bộ và ngồi ghế Bộ Trưởng, đến Tháng Giêng năm nay (2018), ông lại cấp phép cho Đoàn Nghệ Thuật Nội Mông của Trung Quốc vào diễn ngay tại Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng vào ngày 19 Tháng Giêng, ngày kỷ niệm Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974. Nhưng vì dư luận phản đối mạnh mẽ nên sau đó buổi diễn này bị hoãn lại với lý do “vì sự cố kỹ thuật”.

Mấy ngày gần đây, Nguyễn Ngọc Thiện, trước vụ ồn ào phim Điệp Vụ Biển Đỏ, Bộ Văn Hóa do ông ta đứng đầu liên tiếp khiến công luận phẫn uất vì hành vi ngang nhiên tuyên truyền, bảo kê cho Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam cũng như cách trả lời vô trách nhiệm, vô cảm của ông ta trước tình hình Việt Nam đang bị Trung Quốc lấn lướt cả trên bờ lẫn dưới nước.

Cái kiểu nói dấm dúi rằng đoạn cuối phim Điệp Vụ Biển Đỏ là “lạc lõng” và “hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo” là một cách nói đầy xảo trá, nó hàm chứa một thứ tội lỗi nấp bóng văn hóa, nấp bóng sự ngu dốt hoặc giả ngây.

Trong khi đó, khán giả xem phim, ai cũng có thể nhận ra cái thông điệp của Trung Quốc gửi gắm ở cuối phim rằng biển Đông là của Trung Quốc và không có quốc gia nào được phép xâm phạm. Một kiểu tuyên bố trắng trợn và tráo trở như vậy mà ông Thiện cho rằng nó “không có gì ghê gớm”.

(Xin xem tiếp phần dưới)

Đến đây, có thể thấy chân dung kẻ bán nước trắng trợn, không cần giấu diếm là ai. Mà đáng sợ hơn là những kiểu chân dung bán nước như Nguyễn Ngọc Thiện đầy rẫy trên đất nước này. Từ Nguyễn Kim Cự huênh hoang, bán đứng Formosa cho Trung Quốc đến những tay không cần nghe ai khuyên can, cứ cho Trung Quốc thỏa sức mà khai thác bauxite Tây Nguyên, rồi những kẻ rước điện than vào Việt Nam… Tất cả bọn họ đều tạo ra một thứ cực kì nguy hiểm mà luật Việt Nam hiện tại không thể nào điều chỉnh để cứu nguy cho quốc gia. Đó là phá nát môi trường, rước voi về dày mả tổ, rước giặc vào sinh con đẻ cái trên đất nước.

Môi trường đã nát, người Trung Quốc có mặt khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam. Nhưng vẫn chưa đáng sợ bằng hàng ngàn đứa trẻ mang dòng máu Trung Quốc. Hiện nay, con số những đứa trẻ cha Trung mẹ Việt có độ tuổi từ 0 tuổi đến 10 tuổi trên khắp đất nước này có thể lên đến hàng vạn. Đây là con số khủng khiếp!

Nó khủng khiếp bởi nó có đủ khả năng hợp thức hóa quyền cai trị của Trung Quốc trên đất Việt Nam một cách hiệu quả nhất. Thử nghĩ, một người nước ngoài thì không thể mua đất tại Việt Nam. Nhưng họ có quyền thuê, để rồi họ làm ăn, lấy gái Việt, đẻ ra những đứa con mang dòng máu cha Trung Quốc. Nhưng đa phần là những đứa con này ngoài giá thú. Nghĩa là chúng khai sinh theo mẹ, mang họ mẹ và được hưởng mọi quyền như những đứa trẻ Việt.

Trong khi đó, cha của chúng vẫn tiếp tục nuôi nấng chúng và cung cấp tiền cho mẹ của chúng mua đất. Tính đến thời điểm hiện tại, có lẽ đã có hàng triệu lô đất mà người Trung Quốc mua tại Việt Nam thông qua con đường này.

Bởi con đường này an toàn, cha mua cho con đứng tên hoặc mẹ đứa bé đứng tên, chẳng sợ mất, bởi có mất thì cũng mất của cha mà được của con. Nhưng với đứa bé, bên họ nội chúng vẫn là cái nôi, cái gốc, một khi cha chúng vẫn lo cho chúng mọi thứ. Đương nhiên, chúng sẽ nghe theo cha và chúng coi trọng bên nội. Và thử tưởng tượng khi chúng đủ tuổi làm chủ tương lai, làm chủ đất nước như những đứa trẻ Việt bình thường thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Thử tưởng tượng khi chúng được đặt định từ đầu và sự có mặt của chúng trên đất nước này là một thứ định mệnh điệp báo? Thử tưởng tượng khi chúng được “thiên triều” chỉ vẽ và đào tạo thành những đại diện của họ? Thật là khó để tưởng tượng hậu quả!

Nhưng ai đã tạo ra những tai ương này? Đó là những kẻ bán nước, những kẻ chỉ vì vài đồng mọn của ngoại bang đã sẵn sàng biến mình thành thứ tay sai, phản động và bán đứng quốc gia, dân tộc. Tội này còn đáng khinh hơn cả Trần Ích Tắc!

Và những kẻ bán nước kia vẫn còn ngồi chễm chệ trên ghế quan lại trung ương hay cấp cao của tỉnh cho đến bao giờ? Thật là khốn nạn cho dân tộc này!

(VietTuSaiGon)

Khoản 4 Điều 353 qui định về tội “tham ô tài sản” với mức án cao nhất là tử hình khi gây thiệt hại về tài sản 5 tỷ đồng trở lên.

Việc thổi giá AVG tương tự như việc thổi giá ụ nổi trong vụ án Dương Chí Dũng, theo đó ụ nổi được thổi giá lên 500 tỷ đồng, cao hơn nhiều lần giá thực tế. Theo bản án, Dương Chí Dũng và đồng phạm gây thiệt hại hơn 366 tỷ đồng. Còn vụ án Trương Minh Tuấn và đồng phạm gây thiệt hại 7.006 tỷ đồng.

Như vậy, Trương Minh Tuấn gây thiệt hại cho nhà nước gấp 19 lần Dương Chí Dũng. Trương Minh Tuấn đáng tội chết. Nếu hắn không bị xử chết, công lý trở nên què quặt.

(Nguyễn Thiện Nhân)

TẠI SAO PUTIN LUÔN THẮNG CỬ TRONG BẦU CỬ NGA ?

Tại sao trong bầu cử Nga dù chưa bầu cũng biết Putin thắng? Putin đã tranh cử trong 4 kỳ không liên tiếp và 2 kỳ liên tiếp gần đây. Putin là lãnh đạo kiệt xuất, nhân tài xuất chúng khiến nước Nga vĩ đại ? Nước Nga không thể thiếu Putin ?

Thật ra không phải như thế, Putin chẳng bằng cái móng chân của tổng thống Mỹ tệ nhất chứ chưa nói giỏi nhất. Nước Nga dưới thời Putin chủ yếu bán dầu thô để sống. GDP 1.469,3 tỉ USD xếp thứ 12 thế giới còn thấp hơn GDP Hàn Quốc (1.529,7 tỉ USD) và thua xa Mỹ (19.362,1 tỉ USD).

19,8 triệu người là số người sống dưới ngưỡng nghèo khó năm 2016.13% dân số Nga sống dưới mức thu nhập tối thiểu.

Như vậy những thay đổi của kinh tế Nga dưới thời Putin mà báo chí CSVN thêu dệt nên chỉ là láo không sách. Putin chỉ giỏi lòe dân Nga với việc sản xuất vũ khí, máy bay mỗi khi gần đến bầu cử. Sự thật nước Nga chỉ nhỉnh hơn thời Liên Xô chút xíu và thua cả Estonia và Ba Lan. Nước Nga chỉ khởi sắc khi giá dầu thô thế giới tăng, lao đao khi giá dầu giảm.

Một đất nước mà chỉ sống dựa vào việc bán tài nguyên dưới dạng thô để ăn thì có thể nói ngay rằng lãnh đạo của đất nước đó chẳng ra gì.

Thế nhưng Putin vẫn dễ dàng trúng cử chính là vì dân Nga chưa thực hiện được một nền dân chủ mang tính cạnh tranh công bằng. Khó nhất của một nền dân chủ đó là tạo ra một chế độ lưỡng đảng với sự đối lập cân bằng. Nước Nga có 4 chính đảng lớn : Nước Nga thống nhất,Đảng Cộng sản Liên bang Nga,Đảng Dân chủ Tự do Nga,Nước Nga công bằng... nhưng hiện tại đảng
Nước Nga thống nhất đang chiếm ưu thế khá rõ rệt. Và các ứng cử viên đối lập với Putin quá mờ nhạt không đủ uy tín để cạnh tranh

Hệ thống chính trị dưới sự điều hành của Putin chủ yếu được định rõ bởi một số yếu tố của chủ nghĩa tự do kinh tế, sự thiếu minh bạch trong quản trị, chủ nghĩa thân hữu và tham nhũng tràn lan.

Tuy vậy do hệ thống truyền thông của các đảng phái đối lập chưa đủ mạnh nên thanh niên ,học sinh Nga vẫn coi Putin là thần tượng. Người dân Nga thì vẫn chưa thoát khỏi những tàn tích tuyên truyền dười thời Liên Xô nên bỏ phiếu theo cảm tính.

Do vậy một đặc điểm quan trọng của nền dân chủ đó là phải xây dựng đối lập đủ mạnh. Nếu sự đối lập giữa hai hay nhiều đảng không cân bằng thì bầu cử chỉ là giả tạo và cơ chế kiểm soát quyền lực sẽ không còn. Và như thế nhiều nước tuy mang cái vỏ là dân chủ nhưng thực chất vẫn đang ở thể chế độc tài dù bầu cử có tổ chức chu đáo, có giám sát quốc tế công khai nghiêm nhặt đến đâu cũng là vô ích.

(Dương Hoài Linh)

Cháy chung cư ở thành Hồ, trước mắt xác định 13 người chết, 27 người bị thương (rất có thể trong số bị thương sẽ có người chết) mới thấy kỹ năng sống của dân mình cực thấp. Cháy ở tầng hầm, nơi để xe thì các căn hộ nói thẳng ra là chả sao cả, cứ đóng chặt cửa tránh khói xộc vào và nằm đợi cứu hộ, thế là xong. Nên nhớ các vụ cháy nhà, nạn nhân thiệt mạng đa phần do chết ngạt chứ rất ít khi bị lửa thiêu sống. Trong lúc hoảng loạn, dân đổ xô ra cầu thang bộ thì khác gì chui vào giữa đám khói và chết ngạt. Nếu bình tĩnh và được trang bị những kỹ năng sống cơ bản nhất, thiệt hại về người trong các vụ cháy nhà cao tầng gần như bằng 0, thề luôn
Thế cho nên, ngành ráo dục hãy bớt những môn học vô bổ (như triết học Mác - Lênin, lịch sử đảng cộng sản...), các cơ quan nhà nước đừng bắt cán bộ phải học đạo đức tư tưởng thằng đéo gì đấy, mà thay vào đó những tiết học, bài giảng, thực hành về kỹ năng sống (làm gì khi gặp tình huống nguy hiểm), có như thế thì những vụ đuối nước, tử vong khi có cháy... sẽ được giảm đáng kể, thật

(Ngân An)

LẠI CÔ GIÁO QUỲ MỚI

Phụ huynh bắt quỳ, cô giáo phải quỳ. Ngoan ngoãn quỳ đến mức không dám van xin một câu như anh Thăng, rằng mong phụ huynh hãy đối xử với cô giáo như thân phận một con người!
Ôi, kiếp nô lệ thì phải làm nô lệ!
Từ nay, đứa nào nói “nghề giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” thì vả mồm nó được rồi!

(Chu Mộng Long)

"...Ông Hồ Chí Minh sinh ra đảng, không phải dân. Và đảng đã coi rẻ người dân ngay từ ngày khi mới thành lập. Chủ trương, mục đích của đảng từ lúc được ông Hồ Chí Minh du nhập vào VN không hề đem lại cơm no, áo ấm, độc lập, tự do, hạnh phúc, công bằng xã hội cho toàn dân. Đảng chỉ lợi dụng sự ngây thơ, nhẹ dạ của người dân VN, dùng những chiêu bài đó để gây chiến tranh, cướp chính quyền và xô đẩy đất nước vào thảm họa ngày hôm nay.

Dân là trí tuệ, đảng thì không. Đảng là đứa con què quặt, bệnh hoạn, là quái thai trong cuộc hôn nhân của ông Hồ và cộng sản quốc tế, gây ra tai họa cho dân."

(Thạch Đạt Lang)

CHẾT MẸ THẰNG DÂN

Cả một bộ sậu ăn hết bao nhiêu tiền của dân, vậy mà để cho chúng nó xây dựng những chung cư không bảo đảm an toàn, lại còn để cho chúng bán cho người dân.

Rồi bây giờ, phải có biện pháp bắt buộc bọn coi thường mạng sống người dân, từ bọn thực hiện đến bọn phê duyệt, làm lại, để người dân được sống an toàn. Còn nếu bất tài, không có khả năng bắt buộc bọn chúng, thì lấy tiền xấy tượng đài, xây nghĩa trang ra làm lại cho người dân. Cắt điện, cắt nước chỉ đẩy người dân vào cảnh khốn cùng.

Làm dân ở nơi này khổ thật. Đã khổ vì mấy thằng bất lương, lại khổ vì mấy thằng ăn lương nhưng vẫn vô lương.

(Xuân Sơn Võ)

TRUNG QUỐC RA LỆNH VN NGỪNG KHAI THÁC DẦU TẠI THỀM LỤC ĐỊA VN!

Dự án mỏ khí Cá Rồng Đỏ thuộc Block 07/03 - Bể Nam Côn Sơn, cách bờ biển Vũng Tàu 440 km. Là mỏ sâu nhất VN gồm 12 cụm giếng, cung ứng 25.000-30.000 thùng dầu/ngày và 60 triệu m3 khí/ngày. Giá trị hợp đồng này của VN với công ty Repsol của Táy Ban Nha ước tính là khoảng 1,2 tỷ USD.

Trung Quốc vừa lên tiếng trên tờ báo Hoa Nam, yêu cầu VN phải tức tốc ngừng khai thác mỏ dầu Cá Rồng Đỏ.

Ngay lập tức phía VN đã tuân lệnh. Ngày 22/3 đã yêu cầu nhân viên Repsol không được đến gần mỏ dầu đó nữa.

Theo như kế hoạch cũ của dự án, thì ngày 21/3 giàn khoan Ensco 8504 sẽ rời cảng Singapore để đến địa điểm Cá Rồng Đỏ ngoài khơi VN để bắt đầu khoan hút dầu. Theo tin từ Reuters, sau quyết định dừng hợp đồng của VN thì tập đoàn Repsol sẽ bị mất khoảng 200 triệu đô la tiền đã đầu tư.

Đây là lần thứ hai VN bị Bắc Kinh đe dọa buộc phải đình chỉ các dự án khai thác dầu nằm trong thềm lục địa VN và cũng là lần thứ 2 trong 1 năm, Repsol bị VN yêu cầu ngưng khai thác, vì thằng cha chệt+ cấm không cho khai thác.

QUÁ NHỤC !!!

(Anh Hoang)

Không thấy một đài truyền hình Pháp nào có tý thông tin về chuyến viếng thăm của Thím Chọng dù chỉ một giây! Thím chọng quê quá phải dùng vài tỷ tiền thuế dân đăng trên báo Pháp để khỏi thối mặt

Tổ cha thằng Pháp đã ko có một thằng cấp cao nào ra đón Thím Chọng mà gặp còn tẻ lạnh như gặp thằng ăn xin ghẻ lở

Đảng Zika là đảng nào?

Xin trả lời ngắn gọn:

Trước giờ nhiều người gọi đảng csvn là "đảng đĩ", "đảng súc vật". Mình thấy gọi vậy là thiếu chính xác vì mấy cô gái bán thân họ không ăn cướp, không lường gạt ai hết. Họ chỉ bán thân của họ. Gọi đảng csvn là "đảng súc vật" cũng không đúng vì "súc vật" không ăn cướp, không dối trá, không lừa gạt ai hết.

Bởi vậy, mình đề nghị đổi cách gọi từ "đảng csvn" thành "đảng zika". Lý do:

Zika là một loại vi trùng do một loại muỗi có tên là Aedes hoạt động cả ngày lẫn đêm. Loại muỗi này mang và gieo rắc một thứ vi trùng có tên là Zika. Loại vi trùng này đặc biệt khiến cho phụ nữ mang thai sanh ra trẻ em bị dị tật microcephaly (có nghĩa là đầu siêu nhỏ). Đảng csvn như những con muỗi Aedes gieo rắc vi trùng cộng sản. Chúng hoạt động cả ngày lẫn đêm. Chúng vừa hút máu dân, vừa gây truyền nhiễm. Ai mà bị chúng chích thì trước sau cũng bị teo não. Không những "đảng zika" này làm teo não con người mà chúng chích ở đâu thì ở đó teo lại. Chích biển biển teo, chích rừng, rừng teo, chích đất, đất teo, chích khoáng sản, khoáng sản teo, chích ngân sách, ngân sách teo...v..v....

(Hoàng Ngọc Diêu)

QĐNDVN kẻ thù nào cũng đánh thắng. Ngày 24/3 bị TQ Hù Dọa, thím Chọng lú Lạnh Cẳng, Rút Người, Cuống cuồng Ra Lệnh Ngừng Dự Án Dầu Biển Đông Ngay Lập Tức!

Đi theo cộng sản đánh Tư Bản tốn 2 triệu thanh niên Việt Nam, tàn phá đất nước, gây chia rẽ trong nhân dân không thể nào hàn gắn được, rút cuộc cũng thua Ttư Bản "đang giẫy chết" đành phải qua năn nỉ chứ không thôi chính mình đang giẫy chết chứ không phải Tư Bản, láo hết sức loài ác thú cộng sản này.

(Joe Nguyen)

Hồi bom tấn Chiến lang 2 ra rạp, một cây bút của New Yorker viết: "Đám đông ở rạp đứng lên vỗ tay sau buổi chiếu Chiến lang 2. Có người còn hát quốc ca Trung Quốc". Cuối phim, là hình ảnh hộ chiếu Trung Quốc cùng câu nói: "Hãy nhớ Tổ quốc luôn bảo vệ bạn!".

Có người nói đúng Chiến lang như Ramboo Mỹ, 007 Anh, khoe mẽ, phô trương sức mạnh bằng vũ khí mềm.

Ngay cả đến Jacki Chang, tưởng là một kẻ ngoại tộc đấm đá hài hước thì trong Kẻ ngoại tộc (phim) cũng nâng bi hết lời bằng một thoại chốt hạ: Đừng đánh thức con Rồng. Ha ha ha.

Chủ nghĩa bá quyền Đại Hán, đối với người dân Trung Quốc, nó như đá vậy, tha hồ mà đập. Mình cứ ghét, cứ chửi, nhưng thử hỏi nền điện ảnh mình có cái gì khơi gợi dù chỉ chút xíu niềm tự hào mũi tẹt da vàng?

logic thôi, Điệp vụ biển đỏ với rầm rộ tàu bè vây hãm xua đuổi, y như trong thực tế, có dọa nạt kệch cỡm mà báo chí đang vietsub: bất cứ ai “xâm phạm” đến vùng biển hoặc phải biến đi, hoặc sẽ phải chịu hậu quả như những kẻ phản diện “xấu số” trong phim.

Nhưng nó không hề dọa ma đâu. Hoặc nó dọa mà ối người bằng hột kê rồi đấy. Hãy tra gúc đi “Cá rồng đỏ”. Đang lo đến chết con chứng của PVS quả này sập hẳn.

Nhân tiện, khuyên các cụ hẵng cứ xem phim Tàu. Hậu cung Chân Hoàn truyện chẳng hạn. Hương độc giấu trong bức bình phong trời không biết đất không hay, lại chỉ phát huy độc tố khi vào một ngày nào đó người ta ngửi nhằm xạ hương ở trong Hoan nghi hương. Nghệ thuật đầu độc Trung Hoa với hàng ngàn năm lịch sử quả nhiên đẳng cấp thế giới.

(Đào Tuấn)

Hừm, xem ra thằng TQ xâm lược khôn hơn thằng đế quốc Mỹ ! Thằng Mỹ thì tốn tiền tìm xác từng lính từ vạn dặm về trả thân nhân. Thằng TQ thì chết ỏ đâu bỏ thây ỏ đấy, cho dân VN chôn, tiền dân VN đóng thuế thì băng đảng trị dân lấy xây mả nguỵ cho đẹp, cúng giỗ hàng năm vào đúng ngày quốc nhục ! . Thế nào cũng có ngày TQ nó tràn sang, nó bảo ở đâu có xương cốt TQ thì đất ấy thuộc về nó , là ...đố nó cho mở mồm cãi . Mà ai dám cãi TQ thì chính băng đảng trị dân mình được TQ nó ra lệnh đập . Thảo nào TQ nó tiết lộ, cái xác đần mình phải gọi là "bác Hồ" giữa thủ đô ngàn năm chính là một tay sai gốc TQ.

(Lisa Vu)

Putin càng làm TT Nga thì vũ khí Mỹ càng bán chạy !
Tập Cận Bình càng mưu đồ xâm lấn, nhất là biển Đông thì vũ khí Mỹ càng bán chạy !!!! Điển hình là Ba Lan và Đài Loan ! Tương lai và có thể tương lai gần nữa, Kim Ủn cũng mua vũ khí Mỹ để giữ vững biên cương lãnh thổ và giữ địa vị mình, bởi vì hắn biết Trump nói là giữ lời, trái lại Tạp cặn Bùn thì không !

Thím Lú đã cho Thăng cái giá ấy thì có cãi hoặc theo cái luật gì thì chánh án cũng phải mở mồm y như Lú quyết!

(Luật cs là luật rừng, luật của thằng cao nhất quyết)

Vụ CSGT có thái độ ko tốt và cho rằng bằng lái xe quốc tế ko có giá trị tại VN nên ko công nhận. Đổ lỗi cho thái độ của người vi phạm.

Vui ông Hưng phó bí thư Thanh Hóa có bồ nhí tên Trang làm ở đài PT_TH tỉnh Thanh Hóa. Đổ lỗi do kẻ xấu phát tán đoạn tin nhắn hội thoại giữa hai người lên mạng là bịa đặt, vu khống bôi nhọ.

Vụ xe cứu hỏa vào làn đường cao tốc để chạy ngược chiều bị xe khách tông gây tai nạn ngiêm trọng. Đổ lỗi cho tài xế xe khách thiếu quan sát, ko giảm tốc độ nhanh chóng nhường đường để xảy ra hậu quả tai nạn.

Vụ tiểu thương chợ Hạ Long, Quảng Ninh đồng loạt bãi thị, phản đối tăng thu phí vô lý. Kết luận do bị khích động.

Vụ hơn 500 giáo viên ở Dakak đòi quyền lợi của mình, khi mất cả 300 triệu mới có việc làm, nay bỗng dưng đòi cắt hợp đồng. Truy tìm kẻ kích động xúi dục để xử lý.

Vụ các tài xế phản đối trạm thu phí BOT đặt nhầm chỗ. Kết luận là do thế lực thù địch tài trợ kích động và dật dây.

Kết luận lại: Ở Việt Nam mỗi khi chính quyền, cán bộ, nhà trường làm một việc gì đó sai trái hay bất hợp lý bị dân phản đối. Việc đầu tiên họ làm đó là tìm mọi cách để bảo vệ cán bộ, bảo vệ chính quyền và đổ lỗi cho nhân dân sai, đổ lỗi cho nhân dân bị thế lực thù địch xúi dục kích động. Rồi sau đó sẽ đổ thừa cho tại nguyên nhân khách quan và chủ quan rồi rút kinh nghiệm, kiểm điểm nghiêm khắc.

Chứ ko bao giờ họ chịu nhìn nhận thẳng vào vấn đề sai trái bị dân phản đối.

(Van Hoang)

CHỦ TỊCH XÃ LÁI XE TÔNG CHẾT HỌC SINH

Vì sao Chủ tịch xã lái xe gây tai nạn chưa bị đình chỉ? Ông Phạm Văn Thụy, Chủ tịch UBND xã Trung Nghĩa, người đã lái xe gây thương vong cho 4 học sinh ngày 23/3/2018, vẫn “đang được Công an huyện Tiên Lữ tỉnh Hưng Yên cho tại ngoại”. Ông Thụy hiện vẫn chưa bị đình chỉ công tác hay đình chỉ chức vụ.

THANH NIÊN VN SỢ CHÍNH TRỊ

Báo Thanh Niên đưa tin: Thanh niên Việt Nam xếp ‘cuối bảng’ về sự tham gia đời sống chính trị. Theo Báo cáo đánh giá chỉ số phát triển thanh niên 2016, Việt Nam xếp thứ 152/183 quốc gia về sự tham gia của thanh niên vào đời sống chính trị.

TS Lê Vĩnh Triển nhận xét, do tồn tại những quan niệm lệch lạc về việc tham gia chính trị, khiến thanh niên VN và người dân VN nói chung, không tham gia chính trị vì cho rằng, tham gia chính trị là nguy hiểm, dơ bẩn, phản động, lợi dụng, tư lợi, vâng dạ một chiều, thượng đội hạ đạp…

Ông Triển nói rằng: “Chừng nào chính quyền xóa tan được những suy nghĩ, quan niệm nêu trên bằng một tầm nhìn và các chương trình hành động cụ thể, thì thanh niên và người dân Việt Nam nói chung, sẽ tham gia chính trị và cùng có trách nhiệm về các vấn đề kinh tế – chính trị – văn hóa – xã hội… (vốn không thể tách rời nhau) nhiều hơn, và sâu sắc cụ thể hơn“.

– VC sẽ bị người dân cô lập, càng bị cô lập thì càng phải bám chặc TC hơn nữa. Càng bám chặc TC càng bị dân căm thù. Dân với đảng trở thành kẻ thù. Một mất một còn. Dân là nước sẽ dâng cao và dậy sóng. VC là thuyền sẽ bị vỡ từng mảnh.

(TD)

Tbt CSVN Thím Chọng'yêu cầu Mỹ xóa cấm vận Cuba'
Chúng ta nhìn xem cs nước nào mồm cũng chửi Mỹ nhưng chân thì quỳ, tay thì lạy? Thế mà
cả lũ cứ tung hô Chủ nghĩa cộng sản!

VỤ TƯỚNG NGUYỄN THANH HÓA BẢO KÊ ĐÁNH BẠC

Vụ ông Nguyễn Thanh Hóa: Người vừa đầu thú là ai?
- Đó là Hoàng Văn Trọng, là người “đã đứng ra mua bán tiền RIK theo tỉ lệ 100.000 tiền RIK thành 82.000 đồng tiền thật rồi bán cho người chơi với giá 84.000 đồng. Tổng số tiền Trọng thu lời từ việc mua bán đồng RIK hơn 1 tỉ đồng”.

Sau vụ chiếu phim “Điệp Vụ Biển Đỏ.”
Cư dân mạng kêu gọi bộ trưởng Văn Hóa CSVN Nguyễn Ngọc Thiện từ chức.

LÀM NGƯỜI VIỆT LÀ MỘT ĐỊNH MỆNH?

Skripal là một sĩ quan Tình báo Nga, làm việc như một điệp viên hai mang cho Cơ quan Tình báo Anh, ông bị bắt vào tháng 12 năm 2004, bị kết tội phản quốc và bị kết án 13 năm tù giam. Ông định cư và là công dân Anh từ năm 2010. Con gái ông, Yulia Skripal là một công dân Nga.

Ngày 4 tháng 3 năm 2018, Skripal, và con gái của ông, Yulia, đến thăm ông từ Moskva, bị đầu độc bằng một loại chất độc thần kinh được cho là do Liên Xô sản xuất. Nga bị cáo buộc phải chịu trách nhiệm về vụ đầu độc này, ít nhất là việc không quản lí chặt chất độc, để rơi vào tay kẻ xấu.

Tranh cãi nổ ra và cuộc chiến ngoại giao bùng nổ với một bên là Anh, Mỹ, Châu Âu, Úc, và một bên là Nga. Hàng trăm nhà ngoại giao của 2 bên bị trục xuất, có lãnh sự quán bị đóng cửa.

Không biết điều gì đằng sau cuộc chiến ngoại giao đó. Vai trò của cái ông Skripal kia là gì trong đó. Nhưng rõ ràng là làm công dân Anh sướng thật.

Trong khi đó, một công dân Việt nam, nghe lời đảng, ra biển đánh cá, bị nước ngoài bắt. Mặc dù công dân đó khẳng định là họ bị bắt ngay trên vùng biển của Việt nam, nhưng Đại sứ quán Việt nam cũng chẳng thèm có mặt, can thiệp, để mở GPS, coi tọa độ chính xác là như thế nào.

Ai đó bảo, làm người Việt nam là một định mệnh. Nếu điều đó đúng, thì việc ngoan ngoãn để cho một lũ coi thường người Việt ngồi trên đầu trên cổ mình, chứng tỏ dân Việt nam không muốn cải mệnh.

(Xuân Sơn Võ)

CẨM NANG ỨNG XỬ CHO NGƯỜI BẮC KHI CHUYỂN VÀO SỐNG Ở MIỀN NAM

Thời gian gần đây, trên mạng xã hội liên tục xuất hiện những ý kiến than phiền liên quan tới văn hoá ứng xử của người miền Bắc. Là một người miền Nam, mình xin phép được soạn ra một cẩm nang nhỏ để người miền Bắc có thể tham khảo và có lối ứng xử phù hợp hơn, giúp người miền Nam giảm bớt ác cảm đối với người miền Bắc. (dĩ nhiên đây chỉ là khuyến nghị, nếu các bạn cảm thấy khó làm quá thì có thể chọn phương án không vào miền Nam).

- Bạn không nên xưng ông mày, bố mày với bất cứ ai, kể cả với người miền Bắc ở miền Nam giống như bạn, kiểu xưng hô đó không gây được thiện cảm với người miền Nam.

- Khi gặp ai đó, nếu chưa chắc chắn họ nhỏ tuổi hơn bạn, nên gọi bằng anh hoặc chị, nếu đối phương cũng gọi lại bạn bằng anh/chị, đó là lịch sự, xã giao kiểu miền Nam, bạn nên xưng hô lại bằng anh/chị tiếp, đừng thấy người khác gọi mình bằng anh mà gọi ngay họ là em, đó là phép lịch sự ở miền Nam.

- Nếu bạn là nam, gặp nam giới nhỏ tuổi hơn, gọi là “em” sẽ tạo được thiện cảm hơn kêu bằng “chú”, người miền Nam không thích kiểu “anh nói cho chú mày biết nhé!”.

- Bạn nên tập cảm ơn và xin lỗi theo phản xạ, điều đó không làm cho vị thế của bạn thấp xuống, nó chỉ giúp bạn lịch sự và văn minh hơn.

- Bạn nên tôn trọng người làm dịch vụ, sẽ rất nực cười nếu ở quê nhà, các bạn được phục vụ kém, vào miền Nam được phục vụ tốt hơn và bạn nhân cơ hội đó bắt chẹt người phục vụ để chứng tỏ đẳng cấp của bản thân hay vì lý do gì khác.

- Người miền Nam không phân biệt nghề nghiệp, sang hèn, người thợ cơ khí hay nhân viên văn phòng cũng đều bình đẳng như nhau. Nếu bạn vào đây với tâm thế khinh thường người miền Nam, bạn sẽ chỉ có thể sống trong phạm vi họ hàng, bạn bè của bạn, chứ rất khó tận hưởng được hết vẻ đẹp, tinh thần của Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung.

- Đi ngoài đường, khi thấy ai chưa đá chống xe, nếu được, bạn nên nhắc nhở họ, đó là văn hoá miền Nam.

- Đi đường gặp người té xe, nếu thuận tiện, bạn nên dừng xe, khoá lại và giúp đỡ người bị nạn, nếu không có ai giúp, người đó sẽ không được ai giúp, người giúp đó có thể là bạn, giúp cho đời một chút sẽ khiến bạn thêm nhẹ nhàng vì đã làm được một điều tốt.

- Bạn nên nói chuyện vừa đủ nghe, việc ăn to nói lớn, oang oang như ở quê nhà sẽ không tạo được thiện cảm, đặc biệt là ở nơi công cộng, không phải ai cũng có nhu cầu nghe về các dự án mấy ngàn cây vàng, mấy trăm tỷ của bạn.

-Nếu được, nên học các từ vựng của miền Nam, như nón thay cho mũ, dư thay cho thừa, muỗng thay cho thìa, không nên gọi ngôi ba số nhiều là bọn này bọn kia, người miền Nam cũng không mấy thiện cảm về cái đó.

- Đừng đội nón cối, biểu tượng này không gây ấn tượng gì đặc biệt ngoài sự chê cười mà người miền Nam dành cho bạn.

- Khi tới nhà bạn bè người miền Nam chơi, nếu được mời ăn cơm, bạn hãy ăn uống một cách tự nhiên, người miền Nam mời ăn cơm là mời thật chứ không phải mời lơi.

- Ở ngã tư, bạn nhớ dừng đèn đỏ, ra đường nhớ đội nón bảo hiểm đầy đủ, ở đây người chạy xe đầu trần bị coi như sinh vật lạ chứ không phải như ở Hà Nội, tất nhiên nếu bố bạn hoặc chú bác của bạn có phạm vi ảnh hưởng đến miền Nam thì bạn có thể bỏ qua điều này.

- Người miền Nam ít nhiều đều có liên quan tới bên thua cuộc, cho nên có thể bạn sẽ nghe tiếng chửi cộng sản đâu đó ở vùng đất này, bạn nên chấp nhận điều đó, đó chỉ là hiện tượng phản kháng lại sự hạ nhục mà chế độ cộng sản đã dành cho phe thua cuộc trong sách lịch sử, phương tiện truyền thông đại chúng và định kiến xã hội mà thôi.

(Xin xem tiếp phần dưới)

- Khi làm bất cứ điều gì phạm pháp, hãy nghĩ tới gia đình bạn, quê hương bạn, và vùng đất Bắc Kỳ của bạn. Người Hàn Quốc cũng đã phải chế tài các địa phương miền Bắc với danh sách rất chi tiết nên bạn cần phải thận trọng với những gì mình làm.

- Hạn chế chửi địt mẹ vì đó là một từ gây ác cảm với người miền Nam, đó có thể là nỗi ám ảnh trong ký ức của người mẹ buôn gánh bán bưng bị nhóm cho vay nặng lãi giang hồ đất Cảng hăm doạ vì góp trễ, hay tiếng của cán bộ tiếp quản Sài Gòn sau 75 trong trạng thái hống hách của người chiến thắng.

- Hãy thân thiện, cởi mở, thành thật với người xung quanh, nếu cảm thấy không an toàn với chính người Bắc, bạn hãy chơi với người Nam và tập sống cho giống họ.

- Sài Gòn là đất tứ xứ, cư dân phức tạp, đừng thấy cướp giật ở Sài Gòn rồi so sánh nó với nét yên bình ở quê của bạn, nếu Sài Gòn cũng yên bình thì nó có phải là nơi lý tưởng để kiếm sống, khiến biết bao nhiêu người đã đổ về đây học hành rồi ở lại?

- Hãy coi người miền Nam ngang hàng, bình đẳng với bạn, các bạn không phải là tổ tiên của người miền Nam, tổ tiên người miền Nam đã từng sống gần với tổ tiên của các bạn nhưng vì hoàn cảnh họ đã vào miền Trung rồi sau đó con cháu họ mới vào miền Nam, kết hợp với người Khmer và người Hoa Minh Hương để tạo ra người miền Nam. Nếu tổ tiên của các bạn cũng đi theo tổ tiên của tôi thì bây giờ các bạn đã ở đâu đó Đồng Tháp, Cà Mau, Tiền Giang hay Sài Gòn chứ không phải là một công dân mới của thành phố lớn nhất nước.

- Khi bạn tranh cãi một vấn đề gì đó, cần hiểu lý lẽ và có điểm dừng, tật xấu nhất của các bạn là khi tranh cãi thì muốn thắng cho bằng được, bất chấp lý lẽ, nhiều khi sẵn sàng bịa chuyện, nói dối để đạt được mục đích, điều đó ngăn cản các bạn đến với văn minh cũng như cơ hội tái tạo lại thế hệ tiếp theo sau hơn nửa thế kỷ sống dưới chế độ cộng sản.

- Cảm ơn là đủ, không cần thiết phải “cho em/anh/chị/bác xin” sau khi nhận được một cái gì từ ai đó, bớt khách sáo sẽ thoải mái hơn.

(Thịnh Phạm)

Tb: Xin đừng đội nón cối ở miền Nam!

LÝ DO PHẢN ĐỐI.

Hôm nay, tui nêu lên chính kiến của mình để các bạn an ninh & DLV hiểu tại sao tôi chống đảng. Các bạn chưa biết lý do mà cứ ib chửi bới tôi là thằng già phản động, hăm doạ bỏ tù tui. Khổ!

Các bạn hỏi tại sao tôi chống đảng hả? Nói chống đảng là không đúng đâu! Tôi chỉ phản đối thôi! Bởi vì, Đảng của các bạn có quân đội, có công an, có vũ khí, có nhà tù... Còn tui chỉ có trên răng, dưới.....cây súng nước sản xuất từ nửa thế kỷ trước mà đã hết đạn mịa nó rồi, thì chống đảng làm sao được?

Nói điều này cho các bạn hiểu nè. Đảng chỉ là một tổ chức chính trị thôi. Bởi vậy, ủng hộ hay phản đối là quyền của mọi người dân. Riêng tôi, tôi phản đối vì:

Mục tiêu ra đời của đảng csVn, theo tuyên truyền thì:
- Chống ngoại xâm, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ

- Xóa bỏ giai cấp

- Giải phóng dân tộc

- Tiến lên CNXH.....

Vậy, gần một thế kỷ trôi qua, đảng đã làm được gì trong những mục đích nêu trên?

- Đã chống được ngoại xâm, bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ chưa? Hoàng Sa, Gạc Ma, Bản Gốc, Nam Quan... Đang bị ngoại bang nào chiếm giữ?

- Đã xóa bỏ được giai cấp chưa, hay các tầng lớp giàu nghèo ngày càng cách biệt?

- Đã giải phóng dân tộc thoát khỏi cảnh nghèo đói, tôi mọi chưa?
Đẩy người dân đi XKLĐ có phải là giải phóng dân tộc hay không?

- Đã tiến lên CNXH đuợc chưa, hay hết thế kỷ 21 này vẫn chưa biết ra sao như lời thú nhận của tổng bí thư?

Như vậy, trong một thời gian quá dài mà đảng đã không thực hiện được những mục đích đã đề ra, thì làm sao tui phải chấp nhận đảng lãnh đạo?

Tôi có thể thông cảm với đảng về việc đất nước còn nghèo vì lý do này, lý do kia. Tôi có thể thông cảm với đảng vì lý do kia, lý do nọ nên ta chưa tiến lên được CNXH. Tôi có thể thông cảm với đảng về mọi mặt. Nhưng. Việc để giặc ngoại bang hiên ngang vẫy vùng trong vùng trời tổ quốc, mà đảng không có sách lược nào bảo vệ hay chiếm lại, là tui không chấp nhận.

Đất nước này là của toàn dân Việt Nam chứ không phải riêng gì của đảng. Vậy, nếu, đảng không bảo vệ được vẹn toàn lãnh thổ thì hãy thoái vị để nhân dân chọn người điều hành đất nước, chứ không thể đẩy trách nhiệm đòi lại Hoàng Trường sa cho con cháu chúng ta, như lời ông Vũ Đức Đam gợi ý.

Không có gì đau đớn và nhục nhã hơn khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm nghiêm trọng. Thế hệ chúng ta hiện nay khiếp nhược cúi đầu. Đảng, lo giữ chế độ. Lãnh đạo, lo giữ ghế. Trí thức, lo giữ chén cơm. Nhân dân, lo ăn nhậu đàn đúm.... Rồi buộc con em chúng ta phải gánh trọng trách giành lại chủ quyền đất nước? Trong khi đó, ta ra sức đào bới tài nguyên, giành ăn luôn hết phần của chúng. Như vậy được sao?

Đó là lý do tại sao tui phản đối đấy. Các bạn an ninh, DLV đã hiểu ra chưa?

(Ngô Trường An)

Sự kiện gần 600 giáo viên bị cắt hợp đồng và có nguy cơ “mất dạy” trong thời gian tới, theo tôi cứ cho đội ngũ giáo viên này “mất dạy” là chuẩn xác nhất.

Tôi thật, đã tự xưng là nghề cao quý nhất - nghề trồng người, thế mà còn phải chạy tiền để được vào làm việc thì cái “sản phẩm người” đó khi ra lò chắc chắn phần lớn sẽ hoá thành ngợm ngay và luôn.

Xã hội phân công mỗi người một nhiệm vụ, chả có nghề gì trong xã hội này được coi là cao quý hay tầm thường. Ai cũng như nhau, kể cả giáo viên, bộ đội, công an hay bà lao công...tất cả đều vì chén cơm, đều tuỳ vào năng lực và sự may mắn để góp phần nhỏ của mình vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước.

Đừng cao quý hoá nghề nghiệp của mình để làm như ta đây chịu nhiều thiệt thòi, hy sinh nhiều thứ vì tổ quốc này kia. Hy sinh ccc, vào đó mà ăn dọng, mà kiếm chác, mà chia nhau phá ngân quỹ quốc gia thì đúng hơn.

Như công an hay bộ đội hoặc lãnh đạo chẳng hạn, nếu nói là vì an ninh tổ quốc, vì chủ quyền quốc gia, vì kinh tế xã hội và là công việc đòi hỏi nhiều gian khổ hy sinh thì thằng ngu nào bỏ vài trăm triệu, vài tỷ hay thậm chí là vài chục tỷ để vào đó mà hy sinh?

Lái máy bay ngu phát nổ cũng bảo là vì tổ quốc mà hy sinh, chữa cháy ngu đổ xăng vào máy phát gây bỏng tay thì cả xã hội khóc thương bảo là tội nghiệp, ném bom khủng bố giết chết bao dân thường thì được ngợi ca và trở thành anh hùng dân tộc.

Anh hùng dân tộc theo tôi nếu phải bầu chọn thì phải là lực lượng thanh niên bị đẩy đi làm nô lệ dưới cái tên mỹ miều là XKLĐ để hàng năm gửi về vài tỷ đô được đánh đổi lại bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả hạnh phúc riêng của bản thân. Anh hùng dân tộc nếu phải ghi danh thì phải là những cô gái chịu bao tủi nhục đắng cay bị bán đi làm ô sin, làm vợ, làm đĩ ở xứ người để gửi về những đồng đô la máu.

Họ mới là những người đáng được tôn vinh chứ không phải là cái bọn ăn của dân không chừa thứ gì, là cái bọn tàn phá tài nguyên quốc gia, là cái bọn khiến đất đai ông bà tổ tiên để lại đang dần dần rơi vào tay giặc và là cái bọn khiến cho đất nước này ngày càng lệ thuộc vào ngoại bang như một con nghiện thiếu thuốc.

Đã là độc tài thì chả thằng méo nào vì tổ quốc hay nhân dân gì cả, chúng chỉ nhân danh những điều cao quý đó để tư lợi cho bản thân thì đúng hơn.

Bớt xạo lồng lại đi là vừa, hehe..!

(Nhân Thế Hoàng)

"Nón cối, dép râu, khăn quàng đỏ" dân miền Nam thường dị ứng với các thứ nầy.

.
Tại sao đcs cứ mãi dìu dắt đất nước VN "đi lùi"?
- Vì chúng "vừa đui vừa lì" !

Thằng con hỏi ông bố.
-Ở VN công an và quân đội ai hơn ai hả bố?
- Đánh golf thì quân đội là số 1 còn đánh bạc thì công an là thằng trùm con ạ!

Không biết ông thủ tướng Phúc nghĩ như thế nào mà kêu gọi người dân phải đồng cam cộng khổ cùng với chính phủ trả nợ công?

Thật trơ trẽn, khi đảng giành quyền lãnh đạo toàn diện, dứt khoát không cho người dân bàn việc nước, tham gia triều chính.

Đến lúc đổ bể từa lưa, thì bắt dân đồng cam cộng khổ gánh nợ!
Dự án Boxit Tây Nguyên biết bao nhân sĩ trí thức can ngăn.

Nhiều người can ngăn quyết liệt thì đảng bắt bỏ tù như thầy giáo Đinh Đăng Định. Ông Thủ tướng Dũng tuyên bố: đây là chủ trương lớn của đảng, toàn dân không được bàn thêm nữa! Đến hôm nay thì lỗ chồng lỗ, đẩy nợ công tăng cao, thì đảng buộc người dân gánh nợ, thế có trơ trẽn không?

Thật không hiểu nổi khi chính phủ buộc dân phải trả nợ công do chủ trương lớn của đảng gây ra. Và trong tình huống nợ công đang tăng cao thì ông tổng bí thư sang thăm Cuba, tuyên bố xóa nợ cho họ. Chẳng biết Cuba vay tiền của đảng hay tiền của dân mà đảng dễ dàng xóa nợ cho họ vậy nhỉ?

Uất !!

(Ngô Trường An)

Việt Nam Cộng Hòa những kẻ không bao giờ lớn là hoàn toàn đúng. Nếu mà lớn thì chúng đã từ bỏ cái việc mà làm mấy chục năm mà không có kết quả gì mà càng ngày chỉ càng lún sâu vào vùng sình lầy do chính mình tạo ra. Mong sao một ngày nào đó cái tên Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ còn nữa. Và câu chuyện những đứa trẻ không bao giờ lớn không còn.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

sự chống phá của Việt nam cộng hòa có từ lâu, từ ngay sau ngày giải phóng. Trong giai đoạn đổi mới gần đây được sự hậu thuẫn của lực lượng nước ngoài họ tiến hành các hoạt động chống phá một cách bài bản, tinh vi hơn họ tập trung vào giới trẻ. Một trong những thủ đoạn mà chúng ta thấy rất rõ là lợi dụng các cuộc tụ tập gây rối tuần hành dưới cái mũ vì môi trường ha đy chống trung quốc…nhưng mục đích là xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đàng, mong muốn xóa bỏ Đảng để thay vào đó là những đảng phái thân chúng

Tổ chức khủng bố Việt Tân hiện nay chính là do những kẻ việt nam cộng hòa bại trận chạy sang Mỹ lập nên đấy các bạn ạ. Cho dù ẩn nấp dưới bất cứ hình thức nào, việt tân vẫn luôn là một tổ chức phản động và khủng bố. Chúng sử dụng mọi thủ đoạn hòng lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.

Vẫn là những chiêu trò cũ rích của đám phản động này. Chúng luôn dựa vào những sự kiện có tính thời sự cao của đất nước để tiến hành những hoạt động chống phá của mình. Bên trong cái vỏ bọc một tổ chức yêu nước nhưng thực chất Việt Tân là nơi tụ họp của những đối tượng phản động, chống đối. Vậy nên, tất cả những gì chúng làm sẽ chẳng có một chút gì gọi là yêu nước cả. Trái lại, đó lại là những hoạt động phá hoại chế độ của chúng ta.

Trong thời đại bùng nổ công nghệ hiện nay. Việc tìm kiếm thông tin là không hề khó khăn. Tuy nhiên, để có thể thu nhận một cách khách quan và chính xác những thông tin đó là khôn dễ dàng. Nhất là với thông tin đến từ bè lũ phản động.

Ngày xưa khi Mỹ đến Việt Nam gây ra nỗi đau chiến tranh, những tên Việt Nam Cộng Hòa núp bóng Mỹ , bọn chúng sợ chết , rồi sau đó cao chạy xa bay ra nước ngoài, giờ lại về chống phá đòi lại từng tấc đất của chúng tôi.

Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

Việt Nam Cộng Hòa những kẻ không bao giờ lớn là hoàn toàn đúng. Nếu mà lớn thì chúng đã từ bỏ cái việc mà làm mấy chục năm mà không có kết quả gì mà càng ngày chỉ càng lún sâu vào vùng sình lầy do chính mình tạo ra. Mong sao một ngày nào đó cái tên Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ còn nữa. Và câu chuyện những đứa trẻ không bao giờ lớn không còn.

Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.


Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

Dúng rồi quốc tế họ sẽ nhìn vào những gì chính quyền mình đã làm được trong thời gian vừa qua chứ đâu thế nghe bọn vnch nói gì, đơn giản việc gia tăng đầu tư tăng cường ngoại giáo của các quốc gia với nước mình là đủ hiểu rồi

Đăng nhận xét