Bài mới nhất

29/04/2018

RSF LẠI XUYÊN TẠC VỀ TỰ DO BÁO CHÍ Ở VIỆT NAM

RSF lại xuyên tạc về tự do báo chí ở Việt Nam


Ngày hôm qua (25/4), tổ chức “Phóng viên không biên giới” (RSF) đã công bố “Báo cáo về Chỉ số tự do báo chí toàn cầu năm 2018” và cũng như năm 2017 khi theo bản báo cáo này, một lần nữa RSF lại xếp Việt Nam vào danh sách các nước “không có tự do báo chí” xếp hạng Việt Nam thứ 175 trong số 180 quốc gia (Ai Cập xếp hạng thứ 161, Cuba 172, Trung Quốc 176 và Triều Tiên, đứng hạng 180).

Trước hết cần khẳng định, “Báo cáo về Chỉ số tự do báo chí toàn cầu năm 2018”công bố ngày 25/4, Tổ chức phóng viên không biên giới (Reporters sans frontières - RSF) vẫn tiếp tục duy trì cái nhìn sai trái, cùng nhiều luận điệu có tính chất xuyên tạc, để từ đó  nhận xét xuyên tạc về tự do báo chí ở Việt Nam. RSF cho rằng: ở Việt Nam “mọi cơ quan báo chí đều hoạt động dưới sự chỉ đạo và kiểm soát chặt chẽ của Đảng Cộng sản Việt Nam” và “ở Việt Nam đã có nhiều blogger và nhà báo tự do bị bỏ tù bởi các tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, “lạm dụng quyền tự do dân chủ”… Xin được trích lời của bà Margaux Ewen, giám đốc điều hành của RSF tại Washington D.C: “Truyền thông Việt Nam hoàn toàn bị kiểm duyệt và những blogger và nhà báo độc lập luôn bị chính quyền đe doạ hay xách nhiễu. Nếu trước đây hình phạt cho những blogger này thường là 2 năm thì hiện nay họ có thể đối mặt với những bản án lên tới 15 năm tù giam”.

Như thường lệ, RSF và bà Margaux Ewen cố tình bỏ qua những cáo trạng đầy thuyết phục, với đầy đủ chứng cứ cụ thể và xác thực về hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam của các đối tượng mà họ đề cập là thấy thái độ không khách quan, bất chấp sự thật của họ. Chẳng lẽ, RSF và Margaux Ewen không có khả năng phân biệt sự khác nhau giữa nhà báo chính danh, lấy hoạt động báo chí làm nghề nghiệp xã hội với  người viết blog (blogger) lợi dụng Internet để thực hiện hành vi vi phạm quy định pháp luật của Việt Nam (Ðiều 88 của Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1999).

Tương tự một số tổ chức đội lốt nhân quyền khác như "Tổ chức  theo dõi nhân quyền" (Human Rights Watch), "Ngôi nhà tự do" (Freedom House), “Ủy ban bảo vệ nhà báo” (CPJ),  RSF không hề tổ chức nghiên cứu, khảo sát thực tế tại Việt Nam; phớt lờ các thông tin và các số liệu chính thống, chỉ đưa ra một bảng khảo sát gồm 80 câu hỏi thuộc loại "trả lời sao cũng được", cóp nhặt tin tức một chiều, phiến diện, thậm chí bị bóp méo từ một số website, blog của các thế lực thù địch với Ðảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, rồi phỏng vấn một số nhân vật vốn có định kiến cố hữu và cái nhìn thiếu thiện chí đối với Việt Nam, từ đó "xào nấu" lại thành một món hổ lốn rồi đưa vào cái gọi là "phúc trình thường niên". Với phương pháp điều tra, nghiên cứu phi khoa học và cực kỳ phiến diện như thế, liệu các báo cáo của RSF có "khách quan, tin cậy" như RSF và các thành viên của nó vẫn lớn tiếng khẳng định?

Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng, bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của mọi công dân; và cũng như các quốc gia khác, để giữ gìn kỷ cương và bảo đảm sự ổn định để phát triển, Nhà nước Việt Nam không cho phép lợi dụng những quyền này để tuyên truyền, kích động lật đổ chính quyền, phá hoại khối đoàn kết dân tộc.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam luôn nhất quán quan điểm tôn trọng và bảo vệ các quyền tự do cơ bản của con người, trong đó có quyền tự do báo chí. Trên cơ sở nội luật hóa pháp luật quốc tế về quyền tự do báo chí, Hiến pháp năm 1946, hiến pháp đầu tiên của nước ta, đã khẳng định người dân có quyền tự do báo chí và được pháp luật bảo đảm thực hiện. Các bản hiến pháp sau này đều kế thừa và phát triển nội dung của Hiến pháp năm 1946 về quyền tự do báo chí. Điều 25, Hiến pháp năm 2013 ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định” và khẳng định: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của pháp luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”. Quy định này cũng được thể chế trong nhiều văn bản pháp luật Việt Nam, như: Bộ luật Hình sự 2015, Luật Báo chí năm 2016...

Trên thực tế, Việt Nam đã đạt được thành tựu to lớn trong việc bảo đảm quyền tự do báo chí của người dân. Theo thống kê, tính đến năm 2016, cả nước có 857 cơ quan báo chí, gồm: 199 cơ quan báo chí in, 658 tạp chí (trong đó có 105 báo, tạp chí điện tử); 01 hãng thông tấn quốc gia; 67 cơ quan phát thanh truyền hình. Hầu hết các bộ, ban, ngành, đoàn thể chính trị, tổ chức xã hội đều có báo, tạp chí hoặc trang thông tin, báo điện tử.

Ở Việt Nam, báo chí thực sự trở thành cầu nối giữa "ý Đảng, lòng dân", tạo đồng thuận xã hội, thúc đẩy công cuộc xây dựng, phát triển đất nước; là phương tiện để người dân kiểm tra, giám sát thực thi pháp luật và đóng góp ý kiến phản biện đối với các chính sách, pháp luật của Nhà nước; là công cụ bảo vệ lợi ích xã hội, bảo vệ quyền của người dân. Đó là minh chứng sinh động cho việc bảo đảm quyền tự do báo chí ở Việt Nam, phản bác luận điệu vu cáo Nhà nước Việt Nam.

Thời gian qua, Nhà nước Việt Nam đã xử lý các đối tượng lợi dụng tự do ngôn luận, tự do báo chí vi phạm quyền và lợi ích của Nhà nước và công dân theo pháp luật, điều này hoàn toàn phù hợp với luật pháp quốc tế và pháp luật các quốc gia khác quy định trên lĩnh vực này.

Chúng ta khuyến khích tự do báo chí vì lợi ích của quốc gia, dân tộc, bảo vệ lợi ích của Nhà nước và nhân dân. Và lẽ tất nhiên, chúng ta không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do báo chí, tự do internet để gây mất ổn định, chống lại Tổ quốc và dân tộc, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước, xâm phạm lợi ích của công dân. Thực chất "tự do báo chí" và tự do Internet mà RSF hay một số tổ chức khác mong muốn là kiểu tự do vô chính phủ, hoàn toàn trái với dân chủ đích thực. Vậy nên, cái gọi là “Báo cáo về Chỉ số tự do báo chí toàn cầu năm 2018” và cũng trở nên vô nghĩa mà thôi!


Tống Giang

Hot!

Từ khóa SEO:

12 nhận xét:

Việc các trang mạng thường xuyên chống phá Việt Nam đăng tải những thông tin như kiểu khoe khoang, kể tội Việt Nam với RFS cũng chả đáng phải để vào mắt. Cho dù RFS làm gì thì cũng chả ảnh hưởng gì đến uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế. Có điều, biết đâu vì cái tên mà có người lầm tưởng cái tổ chức này tốt đẹp giống như Bác sĩ không biên giới thì sao?

Đối với Việt Nam, RFS hoàn toàn “người mù một mắt” nhìn nhận vào thực tế phát triển phong phú và đa dạng của hệ thống truyền thông cùng đội ngũ phóng viên hàng chục nghìn người; thành tựu về tự do báo chí, dân chủ, nhân quyền và tốc độ phát triển Internet đáng kinh ngạc. Việc duy nhất cái tổ chức này làm là liên tục khóc thuê, vu cáo đòi thả những kẻ lợi dụng hoạt động báo chí để vi phạm pháp luật đang phải thi hành án tù, hay thi thoảng lố bịch trao “giải công dân mạng” cho họ. Rõ ràng, cái tôn chỉ “bảo vệ các nhà báo trên toàn thế giới” chỉ là cái mác dối trá mà RFS tạo ra để thích nói gì thì nói, bóp méo tự do báo chí ở một số quốc gia và quan trọng nhất vẫn chỉ là công cụ của các “nhà tài trợ” cho RFS hoạt động.

Tổ chức phóng viên không biên giới có tôn chỉ bảo vệ tự do báo chí trên toàn thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ. Cái tên của nó chắc hẳn các bạn cũng sẽ thấy quen quen. Đúng vậy, bởi cái tên này được đặt dựa theo cái tên của tổ chức Bác sĩ không biên giới. Có lẽ khi đặt cái tên này, những người sáng lập cũng mong muốn có chút tiếng tăm tốt đẹp giống như Bác sĩ không biên giới.

Không biết RSF lấy cái số liệu này ở đâu nữa đây, ở đây có ai được điều tra, có cuộc vận động nào không, có cuộc bình chọn gì không mà cứ gán cho người ta như vậy. Đúng là nực cười, một cách nhìn phiến diện của những kẻ chống đối, về việc tự do báo chí tự do ngôn luận ở việt nam thì hãy để chính các nhà báo việt nam, và người dân việt nam nói đi

Nếu như ở Việt Nam mà không có tự do báo chí như đám này rêu rao thì rất nhiều tòa soạn đã phải đóng cửa rồi, nhiều nhà báo đã đi bóc lịch rồi chứ không phải được nhởn nhơ bên ngoài như hiện tại. Làm cái gì cũng vậy, điều phải tuân theo pháp luật, đừng vin cái cớ tự do dân chủ ra để nói điều sằng bậy. Đó gọi là không có đạo đức nghề đấy

Báo chí Việt Nam ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn, không đơn thuần chỉ là báo giấy nữa mà giờ đây có báo mạng, báo điện tử... cập nhật tin tức tình hình một cách nhanh chóng thời sự. Nói báo chí Viêt Nam ta kém phát triển và không tự do mà mấy cái thể loại BBC, VOA, hay danlambao vẫn còn tồn tại được ư? Đúng là cái loại vừa ăn cắp vừa la làng.

Việc RSF và CPJ bịa đặt Việt Nam "không có tự do ngôn luận, tự do báo chí", vu cáo Nhà nước Việt Nam "vi phạm tự do ngôn luận, tự do báo chí", là hành động xuyên tạc, can thiệp vào công việc nội bộ và xâm phạm quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam, như Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền đã khẳng định: "Tất cả các dân tộc đều có quyền tự quyết”.

RSF thể hiện một cách nhìn nhận, đánh giá hồ đồ, thiếu khách quan, vô căn cứ, không đúng với tình hình tự do báo chí và sự phát triển Internet ở Việt Nam; thể hiện thái độ thù địch, thiếu thiện chí đối với Việt Nam, nhằm dụng ý xấu, gây mất ổn định chính trị - xã hội đất nước

Tự do ngôn luận, tự do báo chí là quyền căn bản của con người được pháp luật Việt Nam thừa nhận và bảo đảm, được thể hiện sinh động trong đời sống xã hội. Nhưng tự do báo chí không có nghĩa là vô tổ chức, là tự do thay trắng đổi đen, tự do "làm báo" trái pháp luật.

Lợi dụng tự do báo chí, tự do Internet để gây mất ổn định, chống lại Tổ quốc, nhân dân và dân tộc, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước là hành động không thể chấp nhận; thực chất đó là kiểu tự do vô chính phủ, trái với dân chủ. RSF lại đang cổ súy cho lũ dân chủ, vậy là ta cũng thừa hiểu bản chất của những tổ chức này là thế nào rồi

Những luận điệu xuyên tạc, vu cáo trên là sự can thiệp thô bạo vào tình hình Việt Nam; Họ đã cố tình tạo ra cách hiểu mập mờ giữa nhà báo với một số người lợi dụng việc viết báo, nghề làm báo để đi ngược lại tôn chỉ, mục đích của nhà báo chân chính, gây nhiễu loạn thông tin, rối loạn tư tưởng xã hội, mượn cớ bênh vực những blogger phản động, để chống Việt Nam.

Chúng ta khuyến khích tự do báo chí vì lợi ích của quốc gia, dân tộc, bảo vệ lợi ích của Nhà nước và nhân dân. Và lẽ tất nhiên, chúng ta không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do báo chí, tự do internet để gây mất ổn định, chống lại Tổ quốc và dân tộc, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước, xâm phạm lợi ích của công dân. Thực chất "tự do báo chí" và tự do Internet mà RSF hay một số tổ chức khác mong muốn là kiểu tự do vô chính phủ, hoàn toàn trái với dân chủ đích thực. Vậy nên, cái gọi là “Báo cáo về Chỉ số tự do báo chí toàn cầu năm 2018” và cũng trở nên vô nghĩa mà thôi!

Đăng nhận xét