Bài mới nhất

10/04/2018

TƯ DUY CỦA NHỮNG KẺ TIỂU NHÂN

Tổng bí thư ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng và ông Raul Castro Ruz, Bí thư thứ nhất BCH TW ĐCS Cuba, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng Cuba

Người đời có câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, hay “ Tốt với người trước khi đòi hỏi người tốt với mình. Thực sự là như vậy, nếu ai cũng căn ke thiệt – hơn, ai cũng nghĩ đến lợi ích của mình đầu tiên, mình được gì? thì có lẽ cái gọi là “lòng tốt” sẽ chẳng bao giờ tồn tại. Cuba là một hình mẫu cho những tấm lòng cao thượng, một lối sống không mưu tính, so đo thiệt hơn. 

Lịch sử đã chứng minh điều đó. Năm 1964, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Anh hùng Núp (tên thật là Đinh Núp) được Đảng, Nhà nước Cuba mời sang thăm. Sau đó, khi chia tay, Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Cuba, Thủ tướng Chính phủ Cách mạng nước Cộng hòa Cuba Fidel Castro đã gửi tặng Chủ tịch Hồ Chí Minh một hộp xì gà-đặc sản của Cuba và nhờ Anh hùng Núp mang về giúp. Đồng chí Fidel Castro cũng nhờ Anh hùng Núp về thưa với Bác Hồ rằng: Trong cuộc chiến đấu mới này, Việt Nam cần gì đã có Cuba bên cạnh. Một câu nói thực sự đông đầy tình nghĩa. Có lẽ trong cuộc sống của mỗi người, khi chúng ta nghe được một câu nói tương tự từ một người bạn (người mà ta chưa từng giúp và ngay thời điểm thực tế thì ta cũng không hề “có lợi” cho) thì bản thân đã thực sự đủ để rung động trước tấm chân thành đó.

Thế nhưng Cuba đâu chỉ dừng lại ở lời nói: giữa lúc đế quốc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại ở miền Bắc, nhiều bác sĩ, nhân viên y tế Cuba đã sang giúp chữa trị cho các thương binh và người dân bị nạn. Bất chấp sự phong tỏa bằng bom, mìn của đế quốc Mỹ, các tàu Cuba vẫn cập cảng Hải Phòng vận chuyển hàng cứu trợ của nhân dân Cuba giúp nhân dân Việt Nam. Đồng thời, Cuba cử chuyên gia về cầu đường sang tham gia cùng bộ đội Trường Sơn mở rộng đường mòn Hồ Chí Minh, giúp đào tạo hơn 1.000 sinh viên Việt Nam ở trình độ đại học và cao học, vận động ủng hộ Việt Nam gia nhập Liên hợp quốc. Cuba là nước đầu tiên công nhận Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và mời đặt cơ quan đại diện thường trú của mặt trận tại La Habana. Sau đó, Cuba đã cử đại sứ bên cạnh Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam tại vùng giải phóng. Cuba cũng là nước đầu tiên thành lập Ủy ban Cuba đoàn kết với miền Nam Việt Nam (23-9-1963) do nữ Anh hùng Moncada Melba Hernandez sáng lập. Đây là sự ủng hộ về mặt quốc tế rất cần thiết cho sự nghiệp đấu tranh chống Mỹ của nhân dân miền Nam khi ấy. Bên cạnh đó, hằng năm, Cuba giúp Việt Nam ba vạn tấn đường và nước bạn đã bán số đường đó lấy ngoại tệ để gửi cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Chủ tịch Cuba Fidel Castro thăm vùng giải phóng miền Nam, tháng 9-1973. Ảnh tư liệu Ngày 2-1-1966, khi nhân dân Việt Nam đang trải qua giai đoạn cam go nhất của cuộc đụng đầu lịch sử với đế quốc Mỹ, trong cuộc mít tinh có hơn 1 triệu người Cuba tham dự và khách mời của các nước đến từ ba châu: Á, Phi, Mỹ Latinh, Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Cuba, Thủ tướng Chính phủ Cách mạng nước Cộng hòa Cuba Fidel Castro tuyên bố: “Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”. Sau đó, hàng nghìn thanh niên Cuba đã viết đơn tình nguyện xin đến Việt Nam để cùng nhân dân Việt Nam đánh Mỹ.

Tấm chân thành đố của Đảng, Nhà nước, người dân Cuba là vô giá và không bất cứ điều gì có thể đánh đổi. Có thể khẳng định, góp phần vào cuộc sống độc lập tự do của người Việt Nam hôm nay là có cả xương máu của những người xứng đáng với hai chữ “an hem – Cuba”

Vậy mà mới đây thôi, quyết định xóa nợ chính phủ cho Cuba của Việt Nam đã trở thành tâm điểm chọc ngoái của một số cá thể mang hình hài con người. Chúng đua nhau rêu rao rằng “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã “lạm quyền”, “vi phạm pháp luật Việt Nam” khi tuyên bố xóa nợ chính phủ cho Cuba.”. Cụ thể, Trần Thành (một trong những thành viên của hội nhóm trái pháp luật “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” – nơi “cư trú” của một số kẻ thoái hóa, biến chất, phản động) nói rằng: “Ngay cả trong trường hợp Đảng Cộng sản Việt Nam sử dụng ngân sách của Đảng để cho Cuba vay qua hình thức viện trợ hoàn lại, thì ông Nguyễn Phú Trọng cũng không được trao quyền tùy nghi sử dụng khoản tiền này, mà nó chịu sự quản lý của Luật Ngân sách Nhà nước…Ông Nguyễn Phú Trọng phải có tờ trình gửi Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội ban hành Nghị quyết về việc xóa nợ viện trợ cho Cuba". Do đó, "Việc đơn phương tuyên bố xóa nợ với Cuba... sẽ không có giá trị thi hành. Thậm chí, nếu thực sự thượng tôn pháp luật, việc tuyên bố xóa nợ này của ông Tổng Bí thư mang dấu hiệu vi phạm Luật Ngân sách Nhà nước, Điều 18.1 về "Các hành vi bị cấm trong lĩnh vực ngân sách nhà nước", là "lợi dụng chức vụ, quyền hạn để chiếm đoạt hoặc thiếu trách nhiệm làm thiệt hại đến nguồn thu ngân sách nhà nước". Từ những lập luận đó, Trần Thành đi đến quy kết, cho rằng việc làm của ông Nguyễn Phú Trọng là hành vi “lạm quyền” và “vô hiệu”.

Nếu được hỏi thì tôi tin chắc răng hàng triệu triệu người dân Việt Nam cũng như tôi, sẽ thốt lên “xóa chứ còn gì nữa”, bởi đây có thể nói là tâm nguyện bấy lâu của toàn thể người dân Việt Nam đối với người anh em Cuba, tâm nguyện của người người sống bằng sự chân thành, có trước có sau và thực tế đó cũng chỉ là một điều bé nhỏ để chúng ta báo đáp “ân nhân”. Chỉ có những kẻ vong ơn bội nghĩa, những kẻ lấy oán báo ơn, trở mỏ cắn cánh mới coi đây là hành vi “lạm quyền” và “vô hiệu”, lợi dụng sự việc để bôi xấu Đảng.

Tốt hay xấu là ở chính những hành động thực tế này. Luôn tự giới thiệu mìn là những nhà báo chân chính, giúp người dân nói lên những tiếng nói của mình. Vậy liệu đây có phải là tiếng nói của người dân Việt Nam, những người trọn tình, trọn nghĩa hay là lời nói của những kẻ phản động vịn vào sự việc với mục đích bêu xấu Đảng. 

Trên thực tế, quyết định này của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trong chắc chắn cũng không làm quyền. Bới xuất phát từ lý do như nhiều bạn đọc đã phân tích. Theo quy định của Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, rõ ràng ông Trọng không thể tự ý làm chuyện này một mình mà nó phải được sự thống nhất, nhất trí từ Bộ Chính trị, Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội. Và trong chuyến thăm Cuba vừa qua, thì ngoài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng còn có rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Quốc hội, Chính phủ. Như vậy, rõ ràng ông Trọng không thể tự mình đứng trên luật pháp để đưa ra quyết định đó.

Suy cho cùng vẫn một câu nói “mõm chó không thể mọc ngà voi”, đối với những kẻ tiểu nhân thì dù người khác có làm tốt đến đâu thì trong mắt chúng họ vẫn là”những kẻ phải xấu”.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

12 nhận xét:

Trên thực tế, quyết định này của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trong chắc chắn cũng không làm quyền. Bới xuất phát từ lý do như nhiều bạn đọc đã phân tích. Theo quy định của Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, rõ ràng ông Trọng không thể tự ý làm chuyện này một mình mà nó phải được sự thống nhất, nhất trí từ Bộ Chính trị, Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội. Và trong chuyến thăm Cuba vừa qua, thì ngoài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng còn có rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Quốc hội, Chính phủ. Như vậy, rõ ràng ông Trọng không thể tự mình đứng trên luật pháp để đưa ra quyết định đó. Suy cho cùng vẫn một câu nói “mõm chó không thể mọc ngà voi”, đối với những kẻ tiểu nhân thì dù người khác có làm tốt đến đâu thì trong mắt chúng họ vẫn là”những kẻ phải xấu”.

Suy cho cùng vẫn một câu nói “mõm chó không thể mọc ngà voi”, đối với những kẻ tiểu nhân thì dù người khác có làm tốt đến đâu thì trong mắt chúng họ vẫn là”những kẻ phải xấu”.

Nếu được hỏi thì tôi tin chắc răng hàng triệu triệu người dân Việt Nam cũng như tôi, sẽ thốt lên “xóa chứ còn gì nữa”, bởi đây có thể nói là tâm nguyện bấy lâu của toàn thể người dân Việt Nam đối với người anh em Cuba, tâm nguyện của người người sống bằng sự chân thành, có trước có sau và thực tế đó cũng chỉ là một điều bé nhỏ để chúng ta báo đáp “ân nhân”. Chỉ có những kẻ vong ơn bội nghĩa, những kẻ lấy oán báo ơn, trở mỏ cắn cánh mới coi đây là hành vi “lạm quyền” và “vô hiệu”, lợi dụng sự việc để bôi xấu Đảng.

Người đời có câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, hay “ Tốt với người trước khi đòi hỏi người tốt với mình. Thực sự là như vậy, nếu ai cũng căn ke thiệt – hơn, ai cũng nghĩ đến lợi ích của mình đầu tiên, mình được gì? thì có lẽ cái gọi là “lòng tốt” sẽ chẳng bao giờ tồn tại. Cuba là một hình mẫu cho những tấm lòng cao thượng, một lối sống không mưu tính, so đo thiệt hơn.

Trên thực tế, quyết định này của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trong chắc chắn cũng không làm quyền. Bới xuất phát từ lý do như nhiều bạn đọc đã phân tích. Theo quy định của Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, rõ ràng ông Trọng không thể tự ý làm chuyện này một mình mà nó phải được sự thống nhất, nhất trí từ Bộ Chính trị, Nhà nước, Chính phủ và Quốc hội. Và trong chuyến thăm Cuba vừa qua, thì ngoài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng còn có rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Quốc hội, Chính phủ. Như vậy, rõ ràng ông Trọng không thể tự mình đứng trên luật pháp để đưa ra quyết định đó.

Cuba là nước đầu tiên công nhận Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và mời đặt cơ quan đại diện thường trú của mặt trận tại La Habana. Sau đó, Cuba đã cử đại sứ bên cạnh Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam tại vùng giải phóng

CHỉ là đai diện đưa ra quyết định xóa nợ thôi chứ trước khi có điều này người ta cũng đã họp lên họp xuống đủ kiểu rồi, chẳng vì mấy cái mồm của bọn rận chủ àm phía mình pahri lên tiếng lý giải để tránh sự hiểu nhầm không cần thiết từ một bộ phân dân chúng thôi

"Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình". Tấm chân thành đố của Đảng, Nhà nước, người dân Cuba là vô giá và không bất cứ điều gì có thể đánh đổi. Có thể khẳng định, góp phần vào cuộc sống độc lập tự do của người Việt Nam hôm nay là có cả xương máu của những người đồng chí đồng đội Cuba

Tình cảm Viert Nam cuba không chỉ hiện diện trên những tờ quyết định, trong những lời nói tưởng chừng mang tính ngoại giao đơn thuần… Càng trong gian khó, kìm kẹp, cản trở, bất chấp những biến thiên của thế sự, bất chấp khoảng cách địa lý “đường xa vạn dặm”…, tình cảm ấy chưa một thời khắc nào phai nhạt, mà ngược lại, càng trở nên sâu đậm, tựa “tri kỷ”.

Với tinh thần: “Vì Việt Nam, chúng ta sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”, một phong trào quần chúng rộng rãi ủng hộ Việt Nam đã được triển khai khắp Cuba; Ðài phát thanh La Habana đã dành riêng một kênh phát bằng tiếng Anh sang Mỹ để giới thiệu với nhân dân Mỹ về tình hình Việt Nam và cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam, góp phần cùng Việt Nam tranh thủ dư luận tiến bộ Mỹ, ủng hộ Việt Nam, đòi chấm dứt chiến tranh. Cuộc sống vật chất còn thiếu thốn trăm bề là thế nhưng ước tính những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, Cuba đã giúp Việt Nam hàng vạn tấn đường và bán số đường đó lấy ngoại tệ để gửi cho Mặt trận giải phóng miền Nam Việt Nam. Còn đòi hỏi gì ở một người anh em xa lạ

Cuba vẫn sẽ mãi là “ngọn hải đăng” cách mạng của châu Mỹ Latin, vẫn sẽ đứng về phía các lực lượng tiến bộ của thế giới để đấu tranh không khoan nhượng trước những âm mưu bá quyền và nô dịch của các nước đế quốc – thực dân mới. Đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết rằng: “Cuba đây, chói ngọn cờ hồng/Cuba đạp sóng trùng dương tiến/Oai hùng như chiến hạm Rạng Đông

Nói về mối quan hệ hữu nghị Việt Nam - Cuba, có ai đó đã viết rằng: mối quan hệ gắn bó, thủy chung giữa Việt Nam và Cuba là thứ tình cảm hết sức “vi diệu” đã nảy sinh giữa hai dân tộc mà lý thuyết nào về quan hệ quốc tế cũng không giải thích nổi. Và mối quan hệ ân tình đặc biệt ấy, sẽ còn mãi không phai, bất chấp thời gian và không gian

Đăng nhận xét