Bài mới nhất

08/05/2018

NGUYỄN TƯỜNG THỤY “THƯƠNG NGƯỜI” CŨNG LÀ “THƯƠNG MÌNH”


Nếu đã là người tốt thì những kẻ như Nguyễn Tường Thụy đã không được nhiều người đặt cho biệt danh là “rận chủ” . Nếu như rận là loại côn trùng có hại chuyên hút máu,sống và sinh sản ở vùng lông mu của con người như vùng da lông mu, vùng sinh dục. Thì đám “rận chủ” cũng chẳng kém, chúng sống bằng những đồng tiền có được từ việc làm tay sai cho ngoại bang, bán rẻ dân tộc hay nói cách khác là chúng sống trên xương máu, xác thịt của hàng triệu lớp người Việt Nam đi trước. Và chính với bản chất xấu xa, gây hại như vậy thì việc đào ra lòng tốt của những kẻ “rận chủ” dường như là không thể. Chúng ta từng được mãn thị với những màn “vạch áo cho người xem lưng” khi giữa các con rận “ăn chia” không đều, được thấm tính dũng cảm của “đám rận” (khi Nguyễn Văn Đài bị bắt nhiều kẻ đã để ảnh đại diện và đăng status “chúng tôi sẵn sàng đi tù” thế nhưng sau khi cơ quan chức năng tóm gọn cả” hội” thì các con rận “ẩn mình” một cách bất ngờ, không một chú rận nào còn giữ cho mình “status anh hùng” đó nữa),…

Vậy nên câu chuyện “khóc thương” cho Trần Anh Kim mới đây của Nguyễn Tường Thụy cũng không thể thoát khỏi bản chất tà gian, mưu tính của đám rận. Cụ thể, trong bài viết có tiêu đề “Hãy quan tâm đến bản án 13 năm tù"của người cựu chiến binh già Trần Anh Kim”, Nguyễn Tường Thụy đã điểm qua một số nét trong quá khứ phạm tội của Trần Anh Kim, đồng thời trình bày tình trạng sức khỏe của ông Kim “Anh bị viêm tiền liệt tuyến sưng to, ngoài khả năng điều trị của bệnh xá trại giam (Khi thành án, anh bị đưa về trại giam số 5 ở huyện Yên Định, Thanh Hóa). Vừa rồi, trại giam đưa anh lên tuyến bệnh viện tỉnh để mổ, vì vậy chị Thơm được ở bên anh 20 ngày để chăm sóc, tất nhiên trong vòng kiểm soát của công an. Ngoài bệnh tiền liệt tuyến, anh còn bị chứng đau đầu hành hạ do tổn thương sọ não. Đây là hậu quả của những năm tháng anh Kim tham gia chiến đấu chống Trung Quốc ở biên giới phía Bắc. Hiện giờ, hai hàm răng của anh bị rụng gần hết, chỉ còn vài chiếc răng cửa. Anh đang yêu cầu trại giam cho ra ngoài để lắp hàm răng giả.” Và kết thúc bằng “lời kêu gọi” Tôi rất muốn các tổ chức quốc tế, các quốc gia có uy tín vận động cho anh được đi tị nạn chính trị ở một quốc gia nào đó. Thêm vào đó là sự ủng hộ, khuyến khích của bạn bè, anh em dân chủ từ bên ngoài, tôi tin rằng anh sẽ chấp nhận.

Vâng, có thể nói trong quãng thời gian Trần Anh Kim chưa nhập kho , khi mà y đang điên cuồng chống đối thì không một con rận nào trình bày về tình trạng “bệnh” của Kim, thậm chí chúng còn khuyến khích Kim chống đối càng quyết liệt càng tốt. Thực sự nếu đã cái gọi là “Tình thương” thì chúng đã không làm vậy với ông Kim . Chưa kể trước khi vào tù chưa một lần chứng kiến chúng đến thăm hỏi, khóc thương Kim (mặc dù lũ rận là những kẻ, khi cho người khác một đồng cũng phải chụp ảnh “quảng cáo” mình “từ thiện”). Vậy mà bỗng dưng hôm nay Nguyễn Tường Thụy lại sướt mướt đến lạ? Có một số nguyên do được nhiều bạn đọc sử dụng để giải thích cho hiện tượng “kì thú” này:

Thứ nhất, hãy nhìn lại trường hợp người chồng hờ của Trần Thị Nga, trước khi Nga bị bắt chưa từng thấy “ảnh”, thế nhưng sau khi Nga đi tù lập tức nhận mình là chồng cô ả và kêu gọi lũ lưu vong bên ngoài giúp đỡ “vật chất”. Như vậy , đối chiếu với trường hợp của Nguyễn Tường Thụy có thể thấy thực chất đây cũng chỉ việc Thụy áp dụng chiêu trò kiếm tiền quen thuộc của đám rận chủ, làm tiền trên “thân xác” đồng bọn

Thứ hai, trong bối cảnh “ngày tàn rận chủ” (các con “rận chúa” liên tục bị bắt) thì hành động trên cũng có thể là hoạt động thăm dò đường đi, chuẩn bị “hậu sự” của đám rận. Chúng thử sự động lòng, cứu cánh của các thể lực thù địch bên ngoài để chuẩn bị cho những ngày cuối hành nghề “rận chủ”

Thứ ba, việc “kêu oan”, “khóc thương” cho một con rận cũng là một trong những cách chúng thường sử dụng để lòe những người nhẹ dạ cả tin, làm cho người khác phải hiểu rằng hành động của chúng là “tốt”, là “vì nước, vì dân”, điều đó đồng nghĩa với việc chính quyền “phải” sai, từ đó làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước và cuối cùng là thực hiên mưu đồ xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam

Tóm lại thì bản chất của đám rận (những kẻ bán nước cầu vinh) xưa nay vẫn không có gì thay đổi, chỉ là nó được ngụy trang dưới những chiêu bài tinh vi hơn.

CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

9 nhận xét:

Bản chất của những đám rận chủ, bán nước cầu vinh xưa nay vẫn chẳng có gì khác và Nguyễn tường thụy là kẻ trong cái đám xấu xa đó. Chỉ cần có tiền là đám này sẽ làm bất cứ điều gì, chửi bới hay là khóc thuê. Và mới đây Nguyễn tường thụy đã Khóc thương cho Trần Anh Kim về bản án 13 năm tù trên trang blog của mình. Đúng là bản chất thì không bao giờ có thể thay đổi được, thân mình lo chưa xong lại còn đi lo cho kẻ khác

câu chuyện “khóc thương” cho Trần Anh Kim mới đây của Nguyễn Tường Thụy cũng không thể thoát khỏi bản chất tà gian, mưu tính của đám rận, và phải chăng NGuyễn Tường THụy cũng đang khóc trước cho số phận của mình cũng sẽ như TRần Ánh Kim

tóm lại thì bản chất của đám rận (những kẻ bán nước cầu vinh) xưa nay vẫn không có gì thay đổi, chỉ là nó được ngụy trang dưới những chiêu bài tinh vi hơn, hễ có tiền là chúng có thể làm bất cứ mọi việc , và việc “kêu oan”, “khóc thương” cho một con rận cũng là một trong những cách chúng thường sử dụng để lòe những người nhẹ dạ cả tin, làm cho người khác phải hiểu rằng hành động của chúng là “tốt”, là “vì nước, vì dân”

có thể nói trong quãng thời gian Trần Anh Kim chưa nhập kho , khi mà y đang điên cuồng chống đối thì không một con rận nào trình bày về tình trạng “bệnh” của Kim, thậm chí chúng còn khuyến khích Kim chống đối càng quyết liệt càng tốt. Thực sự nếu đã cái gọi là “Tình thương” thì chúng đã không làm vậy với ông Kim . Chưa kể trước khi vào tù chưa một lần chứng kiến chúng đến thăm hỏi, khóc thương Kim, vậy mà hôm nay lại khóc sướt mướt đến lạ

hãy nhìn lại trường hợp người chồng hờ của Trần Thị Nga, trước khi Nga bị bắt chưa từng thấy “ảnh”, thế nhưng sau khi Nga đi tù lập tức nhận mình là chồng cô ả và kêu gọi lũ lưu vong bên ngoài giúp đỡ “vật chất”. Như vậy , đối chiếu với trường hợp của Nguyễn Tường Thụy có thể thấy thực chất đây cũng chỉ việc Thụy áp dụng chiêu trò kiếm tiền quen thuộc của đám rận chủ, làm tiền trên “thân xác” đồng bọn.

Nếu đã là người tốt thì những kẻ như Nguyễn Tường Thụy đã không được nhiều người đặt cho biệt danh là “rận chủ” . Nếu như rận là loại côn trùng có hại chuyên hút máu,sống và sinh sản ở vùng lông mu của con người như vùng da lông mu, vùng sinh dục. Thì đám “rận chủ” cũng chẳng kém, chúng sống bằng những đồng tiền có được từ việc làm tay sai cho ngoại bang, bán rẻ dân tộc hay nói cách khác là chúng sống trên xương máu, xác thịt của hàng triệu lớp người Việt Nam đi trước. Và chính với bản chất xấu xa, gây hại như vậy thì việc đào ra lòng tốt của những kẻ “rận chủ” dường như là không thể.

Nếu đã là người tốt thì những kẻ như Nguyễn Tường Thụy đã không được nhiều người đặt cho biệt danh là “rận chủ” . Nếu như rận là loại côn trùng có hại chuyên hút máu,sống và sinh sản ở vùng lông mu của con người như vùng da lông mu, vùng sinh dục. Thì đám “rận chủ” cũng chẳng kém, chúng sống bằng những đồng tiền có được từ việc làm tay sai cho ngoại bang, bán rẻ dân tộc hay nói cách khác là chúng sống trên xương máu, xác thịt của hàng triệu lớp người Việt Nam đi trước. Và chính với bản chất xấu xa, gây hại như vậy thì việc đào ra lòng tốt của những kẻ “rận chủ” dường như là không thể.

Chính với bản chất xấu xa, gây hại như vậy thì việc đào ra lòng tốt của những kẻ “rận chủ” dường như là không thể. Chúng ta từng được mãn thị với những màn “vạch áo cho người xem lưng” khi giữa các con rận “ăn chia” không đều, được thấm tính dũng cảm của “đám rận” (khi Nguyễn Văn Đài bị bắt nhiều kẻ đã để ảnh đại diện và đăng status “chúng tôi sẵn sàng đi tù” thế nhưng sau khi cơ quan chức năng tóm gọn cả” hội” thì các con rận “ẩn mình” một cách bất ngờ, không một chú rận nào còn giữ cho mình “status anh hùng” đó nữa),…

trong quãng thời gian Trần Anh Kim chưa nhập kho , khi mà y đang điên cuồng chống đối thì không một con rận nào trình bày về tình trạng “bệnh” của Kim, thậm chí chúng còn khuyến khích Kim chống đối càng quyết liệt càng tốt. Thực sự nếu đã cái gọi là “Tình thương” thì chúng đã không làm vậy với ông Kim . Chưa kể trước khi vào tù chưa một lần chứng kiến chúng đến thăm hỏi, khóc thương Kim (mặc dù lũ rận là những kẻ, khi cho người khác một đồng cũng phải chụp ảnh “quảng cáo” mình “từ thiện”). Vậy mà bỗng dưng hôm nay Nguyễn Tường Thụy lại sướt mướt đến lạ?

Đăng nhận xét