Bài mới nhất

24/06/2018

BẢN CHẤT MỸ KHÔNG THAY ĐỐI KHI RÚT KHỎI HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC


Bà Nikki Haley (Đại sứ Mỹ) phát biểu tại Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc
Luôn tự giới thiệu là đất nước của “tự do, dân chủ, nhân quyền”, nơi quyền con người được thực thi một cách triệt để nhất và tự phong cho mình là “đại sứ” có quyền can thiệp vào tình hình “nhân quyền” của bất cứ nước nào với lý do “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, nhưng chúng ta hãy xem những gì mà chính phủ Mỹ làm được, cái cách mà giới cầm quyền nước này ban phát “nhân quyền” cho nhân dân thế giới và ngay cả bản thân công dân Mỹ để thấy được bản chất thực sự đằng sau những lời nói “nhân quyền” mà họ vẫn luôn rêu rao 

Bắt đầu từ công dân Mỹ - những người được coi là chủ nhân của đất nước. Theo báo cáo thống kê tội ác phát hành thường niên của Cục Điều tra Liên Bang Mỹ (FBI) năm 2013 cho biết: Riêng năm 2012, Mỹ đã có hơn 1,2 triệu vụ án phạm tội bạo lực, trong đó gần 15.000 vụ là án giết người, ngộ sát; hơn 84 nghìn vụ án hiếp dâm; gần 77.000 vụ án xâm hại bạo lực nghiêm trọng. Mỗi năm ở Mỹ luôn có 100.000 người bị trúng đạn trong đó 30.000 người thiệt mạng trong các vụ xả súng mà Chính phủ Mỹ chưa có biện pháp hữu hiệu để kiểm soát súng. Công dân Mỹ hiện nay vẫn sở hữu số lượng súng tư nhân lớn nhất thế giới. 

Rồi mới đây, cả thế giới đã rùng mình khi biết được về một chương trình nghe lén điện thoại, theo dõi Internet, đánh cắp thông tin của từ người dân cho đến nguyên thủ quốc gia, không chỉ trong mà còn ngoài nước Mỹ và được Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ (NSA) tiến hành trên toàn cầu do Edward Snowden - cựu nhân viên tình báo Mỹ tiết lộ. Đây là sự vi phạm, chà đạp nghiêm trọng các quyền dân sự cơ bản nhất của người dân là quyền riêng tư và tự do ngôn luận, vi phạm độc lập chủ quyền của các quốc gia khác, bị nhân dân các nước chỉ trích và ngay chính cả các nước đồng minh của Mỹ cũng phải lên tiếng phản đối. 

Bên cạnh đó, giới chức Mỹ cũng đã bị tố cáo về những hành vi đối đãi vô nhân đạo với tù nhân trong các trại giam. Theo báo chí Mỹ, có đến 80.000 tù nhân đang bị biệt giam trong các phòng giam chật chội, thiếu ánh sáng và thông khí, tiếp xúc rất khó khăn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của họ. Cá biệt, có tù nhân còn bị biệt giam trong hơn 40 năm. Trong các nhà tù của tiểu bang California, 30.000 tù nhân đã biểu tình bằng cách tuyệt thực, bắt đầu từ ngày 8/7/2013 và kéo dài trong 2 tháng để phản đối việc thi hành chính sách biệt giam. Đó là còn chưa kể đến tình trạng thất nghiệp, hay tình trạng phân biệt đối xử giữa phụ nữ và nam giới trong làm việc (Lương phụ nữ thấp hơn nhiều so với Nam giới... 

Còn đối với nhân dân thế giới thì sao? Có lẽ quốc gia đầu tiên cần kể đến là Việt Nam, một cuộc chiến tranh xâm lược đúng nghĩa tàn bạo, với những hệ lụy mà đến nay vẫn chưa thể giải quyết, những nạn nhân “chất độc da cam” phải tự đi kiện để đòi những quyền lợi cho nỗi đau thân thể mà mình đang gánh chịu, thay vì Mỹ phải có trách nhiệm với những gì mình gây ra..Rồi Iraq chỉ vì cái lý do vớ vẫn “CIA nhầm rằng ở Iraq có vũ khí hạt nhân” đã biến một đất nước xinh đẹp thành cái rốn của khủng bố, đó là sự đời của và các phiến quân khủng bố cực đoan khác, thực chất ai cũng biết lí do nằm sau đó là dầu mỏ và vô vàn lợi ích khác; rồi Syria, Libya, Syria, Nam Tư...tất cả đều nằm trong khói bom của chính phủ Mỹ. 

Bên cạnh đó, Mỹ thường xuyên sử dụng máy bay không người lái gây ra nhiều thương vong cho dân thường các nước như Pakistan, Yemen. Kể từ năm 2004, Mỹ đã tiến hành 376 cuộc không kích từ máy bay không người lái làm 926 dân thường thiệt mạng. Việc Mỹ ngang nhiên tấn công bất hợp pháp các nước đã vi phạm trắng trợn chủ quyền quốc gia và các quy định cơ bản về quyền con người trong Công ước Genene. Chính quyền của Tổng thống Trump hiện là mục tiêu của những chỉ trích gay gắt từ các tổ chức nhân quyền vì đã tách gần 2.000 trẻ em khỏi cha mẹ tại khu vực biên giới với Mexico. Là một cường quốc luôn rao giảng về nhân quyền, tự do, dân chủ song Mỹ vẫn là nước chưa phê chuẩn hoặc tham gia vào một loạt các quy ước cốt lõi của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền, chẳng hạn như Công ước Quốc tế về các Quyền kinh tế, xã hội và văn hóa; Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ; Công ước về Quyền trẻ em và Công ước về Quyền của Người khuyết tật. 

Mỹ chính là kẻ từ chối tham gia Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, khi tổ chức này thành lập vào năm 2006 (Năm 2009 dưới thời của ông Barack Obama Mỹ mới gia nhập hội đồng này. Đặc biệt khi ông Trump lên nắm quyền \Mỹ đã rút khỏi Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO), cắt giảm tài trợ cho nhiều cơ quan Liên hợp quốc, công bố kế hoạch rút khỏi Hiệp định Paris về chống biến đổi khí hậu, đồng thời rút khỏi thỏa thuận hạt nhân với Iran vốn được Liên hợp quốc ủng hộ. Để đến bây giờ là quyết định chính thức rút khỏi Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (19/6/2018). Và lý do mà đại diện nhà Trắng đưa ra là không một quốc gia nào "có can đảm để ủng hộ các cuộc đấu tranh" do Mỹ khởi xướng nhằm cải cách tổ chức. Đồng thời “khẳng định” Mỹ quyết định rút khỏi Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc không có nghĩa là nước này rút lui khỏi các cam kết đối với nhân quyền. 

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

28 nhận xét:

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

Ngày 19/6, trong cuộc họp báo cùng Ngoại trưởng Mike Pompeo, Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Nikki Haley lên án Nga, Trung Quốc, Cuba và Ai Cập vì cản trở những nỗ lực của Mỹ trong việc cải cách hội đồng, đồng thời chỉ trích các nước chia sẻ giá trị với Mỹ và muốn Mỹ ở lại nhưng “không sẵn sàng nghiêm túc thay đổi hiện trạng”.

Việc này diễn ra trong bối cảnh Mỹ đối mặt với nhiều chỉ trích ngăn trẻ em đoàn tụ với gia đình tại biên giới Mỹ - Mexico. Ngày 18/6, Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc Zeid Ra’ad Al Hussein đã kêu gọi Washington dừng ngay chính sách “táng tận lương tâm” này.

Thời gian qua, một trong số những biện pháp cải tổ Mỹ vận động là việc đơn giản hóa thủ tục loại bỏ các thành viên UNHRC có thành tích nhân quyền kém. Như hiện nay cần phải có 2/3 số phiếu của 193 thành viên Đại hội đồng LHQ để làm điều này.

Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc được thành lập vào năm 2006. Mỹ được bầu hai nhiệm kỳ liên tiếp dưới thời Cựu tổng thống Obama. Chính quyền Trump bắt đầu nhiệm kỳ hiện tại vào năm 2016. Tuy nhiên, Tổng thống Trump từ lâu đã dọa sẽ rút lui nếu hội đồng gồm 47 thành viên này không được cải cách.

Liên minh châu Âu (EU) thì cho rằng quyết định đó có nguy cơ làm tổn hại đến vai trò tiên phong bảo vệ dân chủ của Mỹ trên vũ đài thế giới. Nói như Ngoại trưởng Anh Boris Johnson, "đó là điều rất đáng tiếc".

UNHRC họp 3 lần mỗi năm để thẩm định tình trạng vi phạm nhân quyền trên khắp thể giới. Cơ quan này đã trao quyền cho các thanh sát viên độc lập kiểm tra tình hình ở các điểm nóng như Syria, Triều Tiên, Myanmar và Nam Sudan.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu chào đón động thái trên của Mỹ, gọi hội đồng là "tổ chức thiên vị, thù địch chống Israel và đã phản bội lại nhiệm vụ của mình là bảo vệ nhân quyền".

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc được thành lập vào năm 2006. Mỹ được bầu hai nhiệm kỳ liên tiếp dưới thời Cựu tổng thống Obama. Chính quyền Trump bắt đầu nhiệm kỳ hiện tại vào năm 2016. Tuy nhiên, Tổng thống Trump từ lâu đã dọa sẽ rút lui nếu hội đồng gồm 47 thành viên này không được cải cách.

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

Là một cường quốc luôn rao giảng về nhân quyền, tự do, dân chủ song Mỹ vẫn là nước chưa phê chuẩn hoặc tham gia vào một loạt các quy ước cốt lõi của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền, chẳng hạn như Công ước Quốc tế về các Quyền kinh tế, xã hội và văn hóa; Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ; Công ước về Quyền trẻ em và Công ước về Quyền của Người khuyết tật.

Thế mới hay, “nhân quyền kiểu Mỹ” là như thế đấy! Rõ là “chân mình còn lấm bề bề/ Lại cầm bó đuốc đi rê chân người”.

Hoa Kỳ luôn là quốc gia mà một số thành phần cờ vàng 3 que và những thành phần cuồng Mỹ đem ra để so sánh với Việt Nam. Chúng suy tôn Mỹ như là chuẩn mực của văn minh nhân loại, của tự do - nhân quyền và kêu gào Việt Nam phải thay đổi theo khuôn khổ này.

Nhưng thực tế bản chất của Mỹ không như những gì đã được tô vẽ, trong 30 trở lại đây với 5 đời Tổng thống gần nhất. Nước Mỹ đã nhúng tay và trực tiếp dẫn dắt đồng minh can thiệp vào tất cả mọi quốc gia tiềm tàng những bất ổn trên thế giới. Phớt lờ luật pháp quốc tế, mục đích là đem lại lợi ích cho chính nước Mỹ

hàng ngàn vụ tấn công đẫm máu bằng máy bay không người lái do Mỹ và đồng minh thực hiện. Đa số diễn ra tại Afghanistan, Syria, Pakistan và Yemen. Trong đó, có hàng trăm vụ "không kích nhầm" khiến hàng ngàn thường dân mà đa số là phụ nữ và trẻ em thiệt mạng...

Vâng đó là những cuộc chiến vì "dân chủ,nhân quyền" mà Mỹ ban phát cho các quốc gia khác. Và để có cớ cho những cuộc chiến đó, trước tiên bao giờ cũng là "phong trào dân chủ", đòi "Đa Nguyên Đa Đảng", khi thời cơ chín mùi thì Mỹ sẽ trực tiếp nhúng tay để thay đổi thể chế chính trị tại những quốc gia này.

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

Thế cho nên những người đang mơ tưởng nước Mỹ là thiên đường của dân chủ, nhân quyền thì nên suy nghĩ lại. Quyết định trên xét cho đến cùng nó cũng chỉ là một quyết định muốn hay không muốn của nhà lãnh đạo Mỹ thôi, chứ chả có gì gọi là dân chủ ở đây cả.

Luôn tự giới thiệu là đất nước của “tự do, dân chủ, nhân quyền”, nơi quyền con người được thực thi một cách triệt để nhất và tự phong cho mình là “đại sứ” có quyền can thiệp vào tình hình “nhân quyền” của bất cứ nước nào với lý do “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, nhưng chúng ta hãy xem những gì mà chính phủ Mỹ làm được, cái cách mà giới cầm quyền nước này ban phát “nhân quyền” cho nhân dân thế giới và ngay cả bản thân công dân Mỹ để thấy được bản chất thực sự đằng sau những lời nói “nhân quyền” mà họ vẫn luôn rêu rao

Bắt đầu từ công dân Mỹ - những người được coi là chủ nhân của đất nước. Theo báo cáo thống kê tội ác phát hành thường niên của Cục Điều tra Liên Bang Mỹ (FBI) năm 2013 cho biết: Riêng năm 2012, Mỹ đã có hơn 1,2 triệu vụ án phạm tội bạo lực, trong đó gần 15.000 vụ là án giết người, ngộ sát; hơn 84 nghìn vụ án hiếp dâm; gần 77.000 vụ án xâm hại bạo lực nghiêm trọng. Mỗi năm ở Mỹ luôn có 100.000 người bị trúng đạn trong đó 30.000 người thiệt mạng trong các vụ xả súng mà Chính phủ Mỹ chưa có biện pháp hữu hiệu để kiểm soát súng. Công dân Mỹ hiện nay vẫn sở hữu số lượng súng tư nhân lớn nhất thế giới.

Chính quyền của Tổng thống Trump hiện là mục tiêu của những chỉ trích gay gắt từ các tổ chức nhân quyền vì đã tách gần 2.000 trẻ em khỏi cha mẹ tại khu vực biên giới với Mexico. Là một cường quốc luôn rao giảng về nhân quyền, tự do, dân chủ song Mỹ vẫn là nước chưa phê chuẩn hoặc tham gia vào một loạt các quy ước cốt lõi của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền, chẳng hạn như Công ước Quốc tế về các Quyền kinh tế, xã hội và văn hóa; Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử đối với phụ nữ; Công ước về Quyền trẻ em và Công ước về Quyền của Người khuyết tật.

Bên cạnh đó, Mỹ thường xuyên sử dụng máy bay không người lái gây ra nhiều thương vong cho dân thường các nước như Pakistan, Yemen. Kể từ năm 2004, Mỹ đã tiến hành 376 cuộc không kích từ máy bay không người lái làm 926 dân thường thiệt mạng. Việc Mỹ ngang nhiên tấn công bất hợp pháp các nước đã vi phạm trắng trợn chủ quyền quốc gia và các quy định cơ bản về quyền con người trong Công ước Genene.

Thực ra ai cũng biết “cuộc đấu tranh” của Mỹ chỉ là chiêu bài để giới cầm quyền nước này thỏa mãn tham vọng bá chủ toàn cầu của mình, còn sự thực đằng sau đó là núi tội lỗi cho nhân loại, và đó là lý do Mỹ sẽ mất dần đi sự ủng hộ. Tuy nhiên, một điều chắc chắn rằng mưu đồ xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) của Mỹ sẽ chẳng bao giờ thay đổi, động thái lần này chỉ làm Mỹ bớt đi một “kênh tài trợ hợp pháp” cho đám tay chân rận chủ của mình (những khoản tiền núp dưới các giải thưởng “nhân quyền” trao cho những con rận). Tuy nhiên, nó cũng có thể giúp Mỹ thoáng đường để đẩy mạnh các hoạt động vi phạm dân chủ, nhân quyền.

Bắt đầu từ công dân Mỹ - những người được coi là chủ nhân của đất nước. Theo báo cáo thống kê tội ác phát hành thường niên của Cục Điều tra Liên Bang Mỹ (FBI) năm 2013 cho biết: Riêng năm 2012, Mỹ đã có hơn 1,2 triệu vụ án phạm tội bạo lực, trong đó gần 15.000 vụ là án giết người, ngộ sát; hơn 84 nghìn vụ án hiếp dâm; gần 77.000 vụ án xâm hại bạo lực nghiêm trọng. Mỗi năm ở Mỹ luôn có 100.000 người bị trúng đạn trong đó 30.000 người thiệt mạng trong các vụ xả súng mà Chính phủ Mỹ chưa có biện pháp hữu hiệu để kiểm soát súng. Công dân Mỹ hiện nay vẫn sở hữu số lượng súng tư nhân lớn nhất thế giới.

Mỹ luôn tự cho mình là hình mẫu của dân chủ toàn thế giới, thúc đẩy mô hình dân chủ của mình ra các nước khác. Mỹ và đồng minh luôn biết cách thể hiện sức mạnh của mình bằng việc can thiệp vào nội bộ của những nước khác nếu ai phản đối thì sẽ bị đánh thôi. Công việc nội bộ của quốc gia khác có lẽ tốt nhất là nên để họ tự giải quyết. Đừng lấy cớ “chống khủng bố” hay đảm bảo “nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác.

Nhân quyền hay chủ quyền thì đều là những con bài của Mỹ, tùy thời điểm và tùy từng quốc gia để áp dụng nhằm đạt lợi ích cao nhất của Mỹ. Biết là thế nhưng ta vẫn phải chơi với Mỹ và phương Tây, vì cần tranh thủ tiềm lực kinh tế, khoa học công nghệ, sức mạnh quân sự để phát triển đất nước. Trong mối quan hệ với các cường quốc chúng ta cần khéo léo, biết đâu là đối tác, đâu là đối tượng để tìm kiếm lợi ích cao nhất của quốc gia, dân tộc

Suốt ngày dùng chiêu bài chống khủng bố, nhân quyền để nhằm can thiệp, đánh phá các quốc gia khác., mỹ không xứng đáng làm một cường quốc. Mỹ và đồng minh là những quốc gia luôn “nhiệt tình” và tỏ ra quyết liệt nhất trong việc hô hào các quốc gia khác phải đảm bảo nhân quyền và thực thi nhân quyền theo mô hình của Mỹ. Nhân quyền của Mỹ chính là chỉ cần mang lại lợi ích cho người dân Mỹ bất chấp tính mạng của các dân tộc khác trên thế giới.

Nhân quyền ở Mỹ là bạn có thể bị chết bất cứ lúc nào mà không biết lý do, người dân được tự do súng ống, các phần tử bạo loạn, vũ trang tràn lan khắp nơi. Xin thưa rằng đâu phải là Mỹ là nước lớn mà có thể xem thường tính mạng con người được, muốn gieo chiến tranh ở đâu là được, vậy mà lúc nào cũng giơ cao hai chữ nhân quyền. Có thể thấy rằng chính thứ nhân quyền ấy đã đem đến biết bao đau thương, bom đạn, chiến tranh cho các nước khác

Mỹ lúc nào cũng lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền, trong khi chính Mỹ đang vi phạm nhân quyền. Nhân quyền kiểu Mỹ có gì ngoài chiến tranh và chết chóc, các nước khác cũng không tán thành cách làm này của mỹ cho nên Mỹ muốn thể hiện mình là kẻ độc tôn thích làm theo kiểu Mỹ. Mỹ vốn lấy dân chủ nhân quyền, chống khủng bố để đi can thiệp vào ngoại bang kiếm dầu, kiếm vàng bú cho đầy mồm rồi mới kéo quân về mà

Mỹ ở cái tổ chức này cũng có ích gì đâu, có giúp ích gì cho nhân quyền đâu. Lần này thì có lẽ đám dân chủ Việt lấy đâu ra tiền mà hoạt động, rồi chúng sẽ sớm phải rải tán sớm thôi. Hội đồng nhân quyền này, Mỹ thích vào là vào, ra là ra. Ông Trăm bảo thích họp là họp. mà thích nghỉ là nghỉ nên ổng này thất thường lắm. Đám dân chủ nửa mùa lại chết đói rồi. Nhân cơ hội này chính quyền bắt hốt hết đám dân chủ trong nước, Mỹ không phản ứng đâu

Đăng nhận xét