Bài mới nhất

14/06/2018

LẠI LÀ ÔNG DƯƠNG TRUNG QUỐC

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc

Từng tôn trọng vì bác là Biểu quốc hội, là người đại diện cho quần chúng nhân dân nói lên tâm tư, nguyện vọng của họ với Đảng, Nhà nước. Thế nhưng sau khi sự việc Đồng Tâm xảy ra và với các ứng xử của bác, tôi bắt đầu nghi ngờ về cái tên Trung Quốc. Chúng ta chắc hẳn chưa quên điểm nóng Đồng Tâm với sự chăn dắt của gia đình tham ô, tham nhũng, biến chất Lê Đình Kinh. Trong vụ việc này , ông Dương Trung Quốc ngang nhiên ủng hộ hành động chống người thi hành công vụ thực thi pháp luật , đã "bắt , giam giữ trái phép hàng trăm cán bộ , chiến sĩ Cảnh sát nhân dân" trong vụ việc bạo động trái pháp luật ở Đồng Tâm và lớn tiếng đòi chính quyền TP Hà Nội phải thanh toán tiền cơm mà hàng trăm cán bộ , chiến sĩ CSND đã được nuôi ăn trong những ngày bị bắt , giam giữ trái phép ấy . Rồi chưa hết , ông Dương Trung Quốc còn vu cáo lực lượng CAND ở một số địa phương đã đánh dân , mà không đưa ra được bằng chứng cụ thể. Ông lên tiếng bênh vực Lê Đình Kình, một cán bộ thoái hóa biến chất (ăn tiền trợ cấp của gia đình chính sách), là một trong những kẻ làm nên kịch bản “Cứt trâu để lâu hóa bùn” ở Đồng Sênh, kẻ nhận tiền từ phản động Hồng Thái Hoàng , bắt tay với đám rận chủ ở trong nước để tuyên truyền sai sự thật, bôi xấu chính quyền..). Trong kì họp quốc hội, ông nhắc lại cái tên Lê Đình Kình với câu nói “Cụ Kình không thể tự gãy chân được”. Xin thưa với người đang dữ vai trò đại biểu quốc hội rằng, tự chết còn được chứ đừng nói tự gãy chân, trừ một số trường hợp hi hữu (chẳng hạn rạch mặt ăn vạ như Chí Phèo) còn lại không nhất thiết phải người khác làm gì thì một người mới gãy chân, Có thể nói phát ngôn của bác Trung Quốc khiến học sinh tiểu học cũng phải phọt cười về trình độ của vị Đại biểu quốc hội này

Chưa hết, mới đây sau khi Quốc hội thông qua dự luật An ninh mạng với số phiếu tán thành là 86,86%, chỉ có 15 ĐBQH không đồng ý thông qua và 28 người không biểu quyết; và bản thân ông Quốc nằm trong số 15 ĐB có phiếu chống đó. Và ngay lập tức sau buổi bỏ phiếu bác phát biểu rằng “"Tôi bắt đầu tham gia Quốc hội từ khóa XI, năm 2002, lúc đó chưa có công nghệ bấm nút. Mỗi đại biểu có một chiếc biển, ghi mã số, nếu ai đồng ý thì giơ lên. Cách biểu quyết đó thô sơ nhưng rất hay. Khi ứng dụng công nghệ bấm nút, lúc đầu ai cũng thích lắm bởi chỉ tích tắc là ra tỉ lệ phiếu thuận, phiếu không tán thành, phiếu trắng hiển thị trên màn hình; nghĩa là tiện lợi hơn, nhưng tôi nhận thấy như vậy đã mất đi tính cụ thể. Bấm nút thì chỉ có con số và tỷ lệ chung. Người dân không được biết đại biểu nào ủng hộ, phản đối hay không có ý kiến về một vấn đề nào đó mà cử tri quan tâm. Ngày 23/5 vừa qua, khi thảo luận ở hội trường về dự án Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc, một lần nữa tôi đã nêu ý kiến là mong Quốc hội có hình thức công bố quyết định của đại biểu".

Theo tư duy của Bác có lẽ quốc hội Mỹ, Đức, Pháp hay bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới cũng nên công khai danh tính những người đã bầu. Và có lẽ những nước này sẽ không cần dùng thùng phiếu hay lá phiếu, mà tốt nhất là giơ tay để mọi người nhìn cho rõ. Có lẽ bác già nên lẩm cẩm, người ta không công khai danh tính là có lý do, và lý do đó hợp lý nên tất cả các nền văn minh trên thế giới người ta vẫn lựa chọn cách giữ bí mật thông tin. Lấy ví dụ đơn giản cho bác được thông não, một đơn vị tổ chức bầu lãnh đạo, hay xét thi đua…theo ý kiến của bác thì ai thích giơ tay, ai không thì thôi, ai bầu cho người nào thì giơ tay, thử hỏi bác tí không phải, thế không lẽ sau khi cuộc bầu bán kết thúc những người bầu cho nhau chơi với nhau, còn những kẻ còn lại là một phe, trong một đơn vị sinh ra nhiều phe phái, bởi lẽ những người mà họ bị gạt chắc chắc sẽ không có những tình cảm tốt đẹp bên người đã gạch họ ra khỏi danh sách. Vậy là trường hợp những người mặc dù không thích bầu ông kia làm lãnh đạo nhưng vẫn phải bầu vì sợ mất lòng. Việc bỏ phiếu thông qua luật an ninh mạng cũng vậy, người ta có nhất thiết phải xưng danh để rồi ảnh hưởng chất lượng cuộc bỏ phiếu, lá phiếu sẽ bi chi phối bởi vô vàn nguyên nhân chủ quan, khách quan, bởi vì “con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”. Khi thông tin được giữ bí mật họ có điều kiện để thể hiện một cách khách quan nhất những gì mình muốn, vậy ấn nút, không công khai danh tính chẳng phải tốt và thuận tiện hơn sao.

Như ban đầu đã đề cập, Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

40 nhận xét:

Phải nói thêm rằng, không tán thành luật An ninh mạng, đấy là ý kiến cá nhân của ông, nó có thể đúng, có thể sai. Nhưng xin nhớ, 423 đại biểu bấm nút tán thành là sự đồng thuận về quan điểm của 423 người, 423 trí óc, kinh nghiệm, hiểu biết. Người ta ắt phải biết như thế nào cho phù hợp. Xin đừng nghĩ rằng chỉ có mình mình giỏi, mình ta thông minh.

Đuổi cổ mẹ thằng đb Dương Tung Quốc và Trương Trọng Nghĩa ra khỏi QH.Ddaay là 2 tay đầu têu cài nội dung (hay là mật hiệu) cho đám phản động làm cớ kích động bạo loạn (nói thêm: vợ của Nghĩa cũng là đầu têu chuyên xuống đường bt).

Việc ông Dương Trung Quốc nêu ý kiến muốn công khai nút bấm của đại biểu Quốc Hội. Đấy là ý kiến và mong muốn của cá nhân ông. Ông muốn, nhưng các đại biểu khác chắc gì đã muốn. Ông không thể lấy ý kiến chủ quan của ông để áp đặt hay ép buộc người khác cũng phải nghĩ như thế, làm như thế. Hơn nữa, là ấn nút – tức bỏ phiếu kín thì chẳng ở đâu trên thế giới này lại đặt vấn đề công khai danh tính của từng người bỏ phiếu cả.

Việc ông Dương Trung Quốc biểu quyết không tán thành dự thảo luật trên là quan điểm, cách tiếp cận của cá nhân. Quốc hội và cử tri tôn trọng điều đó. Tuy nhiên, cơ chế làm việc của quốc hội là biểu quyết theo đa số. Do vậy, thay vì công khai việc mình bấm nút không tán thành, ông Dương Trung Quốc nên tuyên truyền, định hướng cho dư luận về sự cần thiết của việc ban hành và thực thi luật An ninh mạng để tránh gây hiểu nhầm trong dư luận xã hội, đặc biệt là việc các trang mạng lề trái dựa vào thông tin này để xuyên tạc.

Việc bấm nút theo hình thức hiện nay thể hiện sự ứng dụng khoa học công nghệ trong cách làm việc giúp nâng cao năng suất và chất lượng làm việc, tiết kiệm thời gian và nhân lực phục vụ của Quốc hội. Thật đáng buốn khi ông Dương Trung Quốc là một đại biểu Quốc hội lại có những phát ngôn khiến dư luận cảm thấy bức xúc như vậy.

Trong khi cả thế giới đang bước vào cuộc cách mạng 4.0 với việc ứng dụng những thành tựu của khoa học công nghệ vào sản xuất và cuộc sống (như trí thông minh nhân tạo, Internet vạn vật, điện toán đám mây, thực tế ảo, tương tác thực tại ảo...) thì ông Dương Trung Quốc lại muốn nước ta kéo lùi lịch sử, xa rời văn minh.

Việc nút bấm của đại biểu Quốc hội được giữ bí mật, chỉ có người có thẩm quyển mới biết được những đại biểu nào biểu quyết như thế nào và trách nhiệm của họ sẽ không tiết lộ những thông tin này với bất kỳ ai không có thẩm quyền. Trong khi biểu quyết về một vấn đề thì những đại biểu không đồng ý có thể giữ kín quan điểm của bản thân trong suốt phiên làm việc mà không phải chịu bất cứ áp lực, tác động từ bên ngoài. Họ không cảm thấy tự ti hay mặc cảm khi nằm trong số thiểu số biểu quyết

Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác.

Việc ông Dương Trung Quốc biểu quyết không tán thành dự thảo luật trên là quan điểm, cách tiếp cận của cá nhân. Quốc hội và cử tri tôn trọng điều đó. Tuy nhiên, cơ chế làm việc của quốc hội là biểu quyết theo đa số. Do vậy, thay vì công khai việc mình bấm nút không tán thành, ông Dương Trung Quốc nên tuyên truyền, định hướng cho dư luận về sự cần thiết của việc ban hành và thực thi luật An ninh mạng để tránh gây hiểu nhầm trong dư luận xã hội, đặc biệt là việc các trang mạng lề trái dựa vào thông tin này để xuyên tạc.

Một đại biểu quốc hội mà luôn có những ý kiến không rõ ràng, nửa nạc nửa mỡ, mơ hồ như vậy thì quả thực có xứng đáng được thay mặt quần chúng bày tỏ ý kiến không

Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác.

Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác.

Việc ông Dương Trung Quốc biểu quyết không tán thành dự thảo luật trên là quan điểm, cách tiếp cận của cá nhân. Quốc hội và cử tri tôn trọng điều đó. Tuy nhiên, cơ chế làm việc của quốc hội là biểu quyết theo đa số. Do vậy, thay vì công khai việc mình bấm nút không tán thành, ông Dương Trung Quốc nên tuyên truyền, định hướng cho dư luận về sự cần thiết của việc ban hành và thực thi luật An ninh mạng để tránh gây hiểu nhầm trong dư luận xã hội, đặc biệt là việc các trang mạng lề trái dựa vào thông tin này để xuyên tạc.

Nhà sử học Dương Trung Quốc không phải là cái tên xa lạ với dư luận trong thời gian gần đây, nhất là khi ông trở thành Đại biểu Quốc hội trong nhiều khoá. Bên cạnh những ý kiến phản biện hợp lý trên nghị trường quốc hội, nhiều thời điểm, những ý kiến trái chiều của ông gây ra những hiệu ứng không tích cực, tạo nên những cú “sốc” trong dư luận.

những phát biểu của ông Dương Trung Quốc còn là điều kiện để các thế lực phản động, tuyên truyền xuyên tạc, kích động dư luận, ảnh hưởng trực tiếp tới an ninh quốc gia.

Sau những phát biểu gây tranh cãi liên quan đến vụ việc Đồng Tâm, ngày 13/6, phát biểu bên lề kỳ họp Quốc hội sau khi Luật An ninh mạng được thông qua, ông Dương Trung Quốc đã có những phát biểu về việc phản đối thông qua Dự thảo Luật an ninh mạng.

Từng tôn trọng vì bác là Biểu quốc hội, là người đại diện cho quần chúng nhân dân nói lên tâm tư, nguyện vọng của họ với Đảng, Nhà nước. Thế nhưng sau khi sự việc Đồng Tâm xảy ra và với các ứng xử của bác, tôi bắt đầu nghi ngờ về cái tên Trung Quốc. Chúng ta chắc hẳn chưa quên điểm nóng Đồng Tâm với sự chăn dắt của gia đình tham ô, tham nhũng, biến chất Lê Đình Kinh. Trong vụ việc này , ông Dương Trung Quốc ngang nhiên ủng hộ hành động chống người thi hành công vụ thực thi pháp luật , đã "bắt , giam giữ trái phép hàng trăm cán bộ , chiến sĩ Cảnh sát nhân dân" trong vụ việc bạo động trái pháp luật ở Đồng Tâm

Theo tư duy của Bác có lẽ quốc hội Mỹ, Đức, Pháp hay bất kỳ một quốc gia nào trên thế giới cũng nên công khai danh tính những người đã bầu. Và có lẽ những nước này sẽ không cần dùng thùng phiếu hay lá phiếu, mà tốt nhất là giơ tay để mọi người nhìn cho rõ. Có lẽ bác già nên lẩm cẩm, người ta không công khai danh tính là có lý do, và lý do đó hợp lý nên tất cả các nền văn minh trên thế giới người ta vẫn lựa chọn cách giữ bí mật thông tin.

Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao?

Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác.

Trong bối cảnh Việt Nam là một trong những nước chịu nhiều cuộc tấn công mạng nhất trên thế giới, an ninh, an toàn không gian mạng bị đe dọa, vậy mà ông Dương Trung Quốc lại có thể nói rằng “Đừng vì một số người làm bậy mà tiếp cận vấn đề theo hướng khiến ảnh hưởng đến tất cả mọi người trên mạng”. Vậy những thiệt hại kia ông và mấy người làm bậy kia có chịu được không?

Một xã hội dân chủ là một xã hội mà mọi thứ phải được công khai, minh bạch. Tuy nhiên, có phải cái gì cũng phải được công khai. Việc công khai các đại biểu ấn nút thông qua các dự án luật có lẽ không là vấn đề gì đó quá khó. Tuy nhiên, với những người ấn nút không tán thành (tức là chống) thì sao? Những người này liệu họ có muốn danh tính mình được công khai? Ở một góc độ nào đó, đây là quyền riêng tư, quyền cá nhân của mỗi người.

Phải nói thêm rằng, không tán thành luật An ninh mạng, đấy là ý kiến cá nhân của ông, nó có thể đúng, có thể sai. Nhưng xin nhớ, 423 đại biểu bấm nút tán thành là sự đồng thuận về quan điểm của 423 người. Ông và 14 người khác là số ít? cứ theo số đông mà làm vì trăm người mười ý, ai cũng khác nhau cả. Không có cái gì thỏa mãn được cả trăm người đâu

Cái gì đúng và hợp lý thì sẽ được thông qua thôi. Đây là đa số ý kiến của đại biểu quốc hội đại diện cho nhân dân. Mà tôi qua thời gian theo dõi các kỳ họp QH thấy rằng ông này chỉ chuyên chọc ngoáy thôi chứ chưa bao giờ đóng góp được 1 ý kiến tử tế mang tính xây dựng gì cả. Cứ bảo cái này cái kia chưa được này nọ? ấy vậy mà khi bảo đưa ra giải pháp thì lại im

Tôi thấy luận điểm này của ông rất giống với luận điểm của một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước, như kiểu thích thể hiện. Nguyên tắc của quốc hội là biểu quyết kín. Ông lại công khai biểu quyết của ông, dù là của ông nhưng đó là vi phạm nguyên tắc rồi. Ông làm như thế cũng không nhằm mục đích tốt đẹp gì đâu

Đại biểu QH mà chưa đóng góp được gì chỉ biết soi mói, đi ngược lại với số đông, chống lại tiến bộ thôi. Não trạng của ông ta có vấn đề, thật thất vọng. Pháp luật là để bảo vệ lợi ích Quốc gia, bảo vệ số đông và chắc chắn sẽ không làm hài lòng thiểu số. Nên đừng nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ

Trong khi cả thế giới đang bước vào cuộc cách mạng 4.0 với việc ứng dụng những thành tựu của khoa học công nghệ vào sản xuất và cuộc sống (như trí thông minh nhân tạo, Internet vạn vật, điện toán đám mây, thực tế ảo, tương tác thực tại ảo...) thì ông Dương Trung Quốc lại muốn nước ta kéo lùi lịch sử, xa rời văn minh. Nếu không chấp nhận thử thách mình, tiến lên cái mới mà cái gì cũng sợ này sợ nọ thì mãi dậm chân tại chỗ thôi

Đại biểu quốc hội là người đại diện cho nhân dân, vì dân.. Dương Trung Quốc thường phát ngôn bất lợi cho dân tộc, có lợi cho các thế lực thù địch...như vậy là hoàn toàn không xứng đáng là Đại biểu quốc hội. Một người không xứng đáng với tư cách một vị đại biểu quốc hội đại diện cho nhân dân. Một người dùng chính trường để làm màu cho bản thân.

Đại biểu quốc hội là người có uy tín, có địa vị trong xã hội, đại diện cho quyền lợi của bộ phận đông đảo người dân, chính vì vậy mọi lời nói đều có những ảnh hưởng nhất định. Dù không công khai mục đích, nhưng phát ngôn trên của bác dễ làm cho người khác hiểu nhầm Đảng không khách quan, dở trò…và chính điều đó sẽ làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, là cơ hội để các thế lực thù địch tuyên truyền xuyên tạc hạ bệ Đảng. Không phải bác luôn phát biểu mong Đảng tốt hơn nữa, đất nước phát triển hơn nữa sao? Vậy nên mong rằng khi vẫn đang giữ vai trò là Đại biểu quốc hội bác sẽ suy nghĩ thật sâu trước khi nói, tránh để có những phát ngôn mang tính ngông cuồng, lộng ngôn làm ảnh hưởng đến Đảng và ảnh hưởng đến uy tín của chính bác

Từng tôn trọng vì bác là Biểu quốc hội, là người đại diện cho quần chúng nhân dân nói lên tâm tư, nguyện vọng của họ với Đảng, Nhà nước. Thế nhưng sau khi sự việc Đồng Tâm xảy ra và với các ứng xử của bác, tôi bắt đầu nghi ngờ về cái tên Trung Quốc. Chúng ta chắc hẳn chưa quên điểm nóng Đồng Tâm với sự chăn dắt của gia đình tham ô, tham nhũng, biến chất Lê Đình Kinh. Trong vụ việc này , ông Dương Trung Quốc ngang nhiên ủng hộ hành động chống người thi hành công vụ thực thi pháp luật , đã "bắt , giam giữ trái phép hàng trăm cán bộ , chiến sĩ Cảnh sát nhân dân" trong vụ việc bạo động trái pháp luật ở Đồng Tâm và lớn tiếng đòi chính quyền TP Hà Nội phải thanh toán tiền cơm mà hàng trăm cán bộ , chiến sĩ CSND đã được nuôi ăn trong những ngày bị bắt , giam giữ trái phép ấy .

Mai Quốc Ấn và Dương Trung Quốc có thể có liên hệ. DươngTrung Quốc đã làm đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai 4 nhiệm kỳ liên tiếp. Mai Quốc Ấn là con trai của Mai Sông Bé, người giữ chức Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Đồng Nai trong 5 nhiệm kỳ liên tiếp, và giữ chức Giám đốc Đài Phát thanh – Truyền hình Đồng Nai nhiều năm, dù không có bằng cấp III

Đấy các bác thấy không? Xem các video trên mạng về phát biểu gây sốc của ông Dương Trung Quốc thì thấy ngay, nào thì vụ Đồng Tâm, nào thì Dự thảo Đặc khu kinh tế, Luật An ninh mạng, đây đều là những vấn đề quan trọng của đất nước, ông ta không xây dựng mà lại đi phá, thế mà lại là đại biểu quốc hội ư?

Cần xem xét tư cách đại biểu quốc hội đối với ông Dương Trung Quốc bởi những lời nói của ông dường như không mang tính chất xây dựng mà như đang xỉa xói, xoi mói và làm cơ sở cho những phần tử chống đối lợi dụng để chống phá Đảng, Nhà nước. Người dân bầu cử ông nhưng ông đang dần phụ lòng tin của mọi người.

Thật đáng buồn thay, Dương Trung Quốc là người học rộng hiểu sâu được nhân dân tin tưởng bầu làm đại biểu quốc hội những mong ông đem tài năng của mình để cùng chung sức xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn nhưng càng ngày ông càng có nhiều quan điểm trái chiều mà cách thể hiện của ông cũng không được tế nhị, ông muốn chống lại cả một tập thể đoàn kết chăng.

Là ĐBQH thì ông Dương Trung Quốc phải có phát ngôn đúng mực, trước toàn thể Quốc hội và người dân, nhưng ông đã có những phát ngôn thiếu tôn trọng những đại biểu khác, sỗ sằng. Mà khi đại đa số đại biểu thống nhất biểu quyết nhưng ông vẫn cố tỏ ra là phá đám, coi thường tập thể, coi thường Quốc hội như thế là không được. Ông Dương Trung QUốc nên tự kiểm điểm lại bản thân mình.

Dương Trung Quốc là người phản đối Dự Luật an ninh mạng, ông ta bấm nút chống. Thế tại sao ông lại muốn “công khai nút bấm của Quốc hội” và tỏ ý quay về thời kỳ bỏ phiếu thủ công hoặc giơ tay. Trước đây thì chính ông là người hô hào ứng dụng công nghệ thông tin vào việc bỏ phiếu tại Quốc hội nhằm tiết kiệm thời gian, nhanh chóng và chính xác, giờ đây ông lại nói ngược lại với ý kiến của mình? hay là miệng ông cứ thay đổi như vậy?

Nhà sử học chân chính là phải cống hiến đời mình hoà vào lịch sử Việt Nam tạo nên một kết nối quá khứ – hiện tại – tương lai. Đóng góp vào cho các thế hệ người Việt hiểu rõ lịch sử để giúp chúng ta tiến tới tương lai.Nhưng vì có nhiều tham vọng và được ca tụng, ông Dương Trung Quốc không chỉ làm nghề sử, mà còn làm nhà báo, làm văn hóa và làm chính trị. Ông đã được đi nhiều nước, có điều kiện để “mở tầm mắt”, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau. Đáng lẽ ông cần đúc rút kinh nghiệm từ các nước để phát triển ngành lịch sử của Việt Nam đang bị “yếu thế”. Lẽ ra ở cương vị là Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, ông cần tự thân hoặc phát động, kêu gọi giới nghiên cứu lịch sử tạo ra các sản phẩm mang tích giáo dục lịch sử cao và thiết thực, thu hút được đông đảo người dân đón nhận như các bộ phim lịch sử Việt Nam (đang bị thiếu vắng trầm trọng), hoặc ít ra là một số video clip lịch sử (Trận chiến Bạch Đằng, Việt Nam, hình hài một chữ S…) mà các bạn sinh viên đã làm ra được cộng đồng mạng đánh giá cao. Ở đây tôi không thấy bóng dáng của Dương Trung Quốc đâu?Ông được nhiều tờ báo săn đón, phỏng vấn, được nhiều người tung hô, ca tụng. Có lẽ vì thế mà ông tưởng mình đang ở trên “mây” nên cứ thế “háo thắng” làm tới trên chính trường mà quên đi “nghĩa vụ” của một người được gọi là “Nhà sử học” như một kẻ “cơ hội chính trị”.

Quốc hội là nơi bàn chuyện đại sự nước nhà, không thể là nơi để đại biểu của nhân dân làm bài test (thử nghiệm) chỉ với mục đích “để xem trả lời thế nào’. Ông Quốc nếu có tò mò với cá nhân ông Thủ tướng thì có thể hỏi thẳng khi gặp riêng. Câu hỏi của ông Quốc được ca ngợi nhưng phản hồi của ông về mục đích đặt câu hỏi cho thấy ông bị hổng về kỹ năng làm đại biểu của nhân dân. Chất vấn để tìm ra giải pháp cho các vấn đề của nhân dân chứ không phải chất vấn để thỏa mãn quần chúng nhân dân.

Chính vì mất thời gian, tốn nhân lực, nhiều khi không chính xác, lại phải đếm “xem ai giơ tay, ai không giơ tay” đã làm các Đại biểu cảm thấy không thoải mái khi thể hiện chính kiến. Điều này thôi thúc việc cải tiến, ứng dụng công nghệ thông tin vào việc biểu quyết như rất nhiều Quốc hội trên thế giới đã làm.

Nếu ý nguyện của ông Quốc được thực hiện, thì ta đang kéo lùi lịch sử, xa rời văn minh. Trong khi đó, chính ông Quốc lại là người hô hào ứng dụng công nghệ thông tin vào việc bỏ phiếu tại Quốc hội nhằm tiết kiệm thời gian, nhanh chóng và chính xác. Nực cười là, trong “lý luận” phản đối Dự Luật an ninh mạng, ông Quốc cũng lo sợ bị kéo lùi lịch sử, xa rời văn minh.

Đăng nhận xét