Bài mới nhất

10/06/2018

LÊ ANH HÙNG - KHÔNG THỂ ĐỂ GÂY NGUY HIỂM CHO XÃ HỘI

Đối tượng Lê Anh Hùng

Điều 447 BLTTHS năm 2015 quy định các điều kiện áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh như sau “Người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội trong khi đang mắc bệnh tâm thần, một bệnh khác làm mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi của mình thì không phải chịu trách nhiệm hình sự.” Điều luật trên quy định có hai trường hợp xảy ra: Trường hợp thứ nhất: Người thực hiện hành vi phạm tội của mình trong khi đang mắc bệnh tâm thần thì không phải chịu trách nhiệm hình sự (TNHS). Bệnh tâm thần là bệnh do rối loạn hoạt động não bộ gây nên những biến đổi bất thường về lời nói, ý tưởng, hành vi, tác phong, tình cảm... Bệnh tâm thần điển hình bao gồm trầm cảm, rối loạn lo âu, tâm thần phân liệt, rối loạn ăn uống và hành vi gây nghiện. Trường hợp này người phạm tội không đủ năng lực TNHS nên không có lỗi. Năng lực TNHS là điều kiện cần thiết để xác định con người có lỗi khi họ thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội. Chỉ người có năng lực TNHS mới có thể là chủ thể của tội phạm. Người trong tình trạng không có năng lực TNHS là người đã mất năng lực hiểu biết những đòi hỏi của xã hội liên quan đến hành vi nguy hiểm cho xã hội, không đánh giá được hành vi đã thực hiện là đúng hay sai, nên làm hay không nên làm Trường hợp thứ hai: Người phạm tội có thể phải chịu trách nhiệm trách nhiệm hình sự. Vì khi phạm tội người phạm tội vẫn có năng lực TNHS, có khả năng điều khiển hành vi. Chỉ sau khi gây án người phạm tội mới bị mắc bệnh tâm thần hoặc mắc bệnh khác làm mất khả năng nhận thức, mất năng lực điều khiển hành vi. Do đó, người phạm tội bắt buộc phải chữa bệnh và có thể sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự về tội do mình gây ra. 

Trường hợp của Lê Anh Hùng, một trong những kẻ đang bị các đối tượng “rận chủ” và các thế lực thù địch nước ngoài triệt để lợi dụng vào các hoạt động chống chính quyền nhân dân, có nên được áp dụng áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh? 

Lê Anh Hùng sinh ngày 27/8/1973. Năm 2003 Lê Anh Hùng lập gia đình với Nguyễn Thị Phương Anh. Sau khi lấy vợ không lâu, Hùng bắt đầu phát bệnh với những biểu hiện bất thường như hay cáu gắt, chửi bới, tưởng tượng những chuyện không có thật. Bà Trần Thị Niệm, mẹ đẻ của Hùng là y sĩ bệnh viện tâm thần TW với kinh nghiệm nghề nghiệp của mình sớm biết rằng con mình có những triệu chứng của bệnh tâm thần. Bà nói “Cháu có bị hoang tưởng cũng nhẹ thôi, điều trị trong bệnh viện Ðà Nẵng từ năm 2007 đến năm 2008. Bây giờ ra ngoài này nó đi làm rồi lại lên mạng rồi mọi thứ khác làm ảnh hưởng đến chính trị, xã hội. Công an đến điều tra thì tôi cũng nói là cháu bị như thế thì giờ phối hợp đưa cháu vào khám. Nếu cháu bị bệnh thì điều trị, không bệnh thì xử lý theo pháp luật. Nó không có biểu hiện gì, nhưng nó viết lách, nó lên mạng nói xấu xã hội. Việc đó có hay không tôi cũng không biết được. Cho nên tôi chỉ yêu cầu là ngành pháp luật cứ bắt rồi sàng lọc. Nếu đúng bệnh thì điều trị mà không đúng bệnh thì xử lý theo pháp luật, thế thôi.” 

Tháng 5/2007 bà đưa con đến khoa Tâm thần bệnh viện Bạch Mai để khám bệnh. Các bác sĩ xác định Hùng bị mắc bệnh “rối loạn tâm thần dai dẳng”, và đồng ý để Hùng được điều trị ngoại trú. Tuy nhiên, bệnh của Hùng không thuyên giảm do Hùng không chịu uống thuốc. Hùng chửi luôn cả mẹ đẻ và sau đó chuyển vào quê vợ ở Quảng Trị để sinh sống. 

Năm 2008, Lê Anh Hùng chuyển vào Quảng Trị (quê vợ) để sinh sống. Tại đây, chứng hoang tưởng của căn bệnh tâm thần phân liệt ngày càng nặng khiến Hùng luôn luôn sống trong ảo tưởng. Bị một số đối tượng cực đoan, chống phá Nhà nước dẫn dắt, gã bắt đầu tán phát các tài liệu vi phạm pháp luật lên mạng internet. Tháng 12/2009, Công an tỉnh Quảng Trị ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam Lê Anh Hùng về “tội vu khống” theo điều 122- Bộ luật hình sự. Song do kết quả tại Viện Giám định pháp y tâm thần TW (Hà Nội) kết luận rằng: “Lê Anh Hùng bị mắc bệnh rối loạn hoang tưởng dai dẳng, mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi” (theo Biên bản giám định pháp y tâm thần số 19 ngày 15/4/2010). Bởi vậy, Công an Quảng Trị đã đình chỉ điều tra vụ án và Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Quảng Trị ra quyết định số 01/KSĐT-AN đình chỉ, chữa bệnh bắt buộc với Lê Anh Hùng, tiếp tục điều trị tại gia đình. Lê Anh Hùng được các nhà dân chủ cuội kết nạp như một phát hiện nhân tố xung kích mới, có thể công khai đối đầu với chính quyền mà không sợ bị trừng phạt (vì có bệnh). Chúng đã móc nối, bơm và làm cho Hùng càng hoang tưởng hơn, rồi đào tạo Hùng thành một biểu tình viên chuyên nghiệp. Từ ngày lăn lộn trong đám “biểu tình đường phố” cùng đám Nguyễn Quang A, Bùi Hằng, Nguyễn Lân Thắng, Lã Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Nga Phủ Lý… Lê Anh Hùng càng có những biểu hiện bất thường như hay chửi bới, gào la và nói những thứ hoang tưởng, không có thật ngày càng dày đặc. Mẹ đẻ của Lê Anh Hùng là bà Trần Thị Niệm (một y sĩ lâu năm của bệnh viện tâm thần TW) phát hiện ra rằng, đó là những triệu chứng nặng thêm của bệnh tâm thần do không tuân thủ các liều lượng thuốc cũng như sự quản lý không chặt từ phía gia đình nên đã làm đơn xin cho Hùng vào Viện Tâm thần trung ương điều trị. Kể ra, bệnh tình của hắn sẽ đỡ nếu được điều trị đúng cách, nhưng vì Hùng là một người chuyên bịa chuyện và thường xuyên đưa đơn kiện cáo khắp nơi mà lại kiện mấy ông trung ương, đám Bùi Hằng cùng đồng bọn thấy đây là người có thể lợi dụng được nên đã đến tận nhà mẹ Hùng vận động, rung dọa “công an sẽ đầu độc”, thúc ép bà viết đơn xin cho Hùng về. Không được chữa trị tử tế, lại tiếp tục lang thang cùng đám “biểu tình viên” đường phố, hết NO-U lại “yêu cây”, Hoàng Sa, Trường Sa… vì vậy mà căn bệnh tâm thần của Hùng ngày một nặng thêm. Càng thế, những đối tượng cáo già khác càng dễ bề lợi dụng Lê Anh Hùng để gã tham gia các hoạt động vi phạm pháp luật mà bọn chúng dựng lên, tạo cớ để các tổ chức chống Cộng cực đoan ở hải ngoại trợ giúp tiền bạc. Chẳng hạn như chúng xúi Hùng viết những lá đơn với nội dung dựng lên những sự việc đầy hoang tưởng như: “ông Nông Đức Mạnh buôn lậu vũ khí, ông Hoàng Trung Hải buôn lậu ma túy”… phát tán khắp nơi. Theo sự tưởng tượng của Hùng, “ông Nông Đức Mạnh buôn lậu vũ khí, ông Hoàng Trung Hải buôn lậu ma túy”…Là “con nuôi” của các vị lãnh đạo cao cấp đến thế nhưng vợ hắn tham gia đường dây buôn bán ma túy xuyên quốc gia, suốt ngày bị bắt cóc và cưỡng hiếp, thậm chí bị tiêm thuốc độc? 

Mới đây, theo loan báo từ một con rận và từ chính facebook Lê Anh Hùng thì vào ngày 3/6 vừa qua, Lê Anh Hùng đã bị Công an tại trận khi đang làm khẩu hiệu xấu và mời về đồn làm việc. Lê Anh Hùng loan báo trên facebook cá nhân rằng “bị toán mười mấy tên cả cảnh sát lẫn an ninh bắt cóc tại cửa hàng in ấn đang in khẩu hiệu tại cửa hàng số 323 Nguyễn Trãi vào hồi 19h10 ngày 3/6 bị an ninh rồi cưỡng chế về đồn công an phường Thanh Xuân Trung (320 Nguyễn Trãi), cùng tấm băng-rôn kích thước 3m x 1,8m, với nội dung đòi khởi tố và bắt giam Hoàng Trung Hải và Nguyễn Phú Trọng.” 

Trường hợp Lê Anh Hùng, đối với những người đã biết về anh ta thì không sao. Thế nhưng, còn với những người không biết Hùng là ai (con số này không hề nhỏ), khi anh ta giơ những khẩu hiệu đầy tính xuyên tạc như vậy mấy ai có thể đảm bảo được rằng sẽ không xuất hiện sự nghi hoặc theo lối tư duy “không có lửa làm sao có khói”, kết quả làm lung lay niềm tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, tạo điều kiện cho các thế lực thù địch lôi kéo quần chúng nhân dân tiến hành các cuộc “cách mạng màu” lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam (Đội tiền phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, lực lượng lãnh đạo nhân dân giành được độc lập – tự do), từ đó gây phương hại chủ quyền quốc gia, độc lập dân tộc. 

Có lẽ, nếu cơ quan chức năng không sớm xem xét áp dụng các biện pháp “xử lý”, thì đám rận chủ vẫn sẽ tiếp tục lợi dụng như một công cụ hữu hiệu để chống Đảng, Nhà nước và cũng sẽ không ai dám chắc, những “mô hình” như Lê Anh Hùng sẽ không được đám rận nhân rộng? lúc đó quyền tự do dân chủ thực sự của người dân khó có thể đảm bảo khi có sự nhúng tay, thâu tóm từ các thế lực thù địch nước ngoài.

NHÂN TÂM


Hot!

Từ khóa SEO:

2 nhận xét:

Có lẽ, nếu cơ quan chức năng không sớm xem xét áp dụng các biện pháp “xử lý”, thì đám rận chủ vẫn sẽ tiếp tục lợi dụng như một công cụ hữu hiệu để chống Đảng, Nhà nước và cũng sẽ không ai dám chắc, những “mô hình” như Lê Anh Hùng sẽ không được đám rận nhân rộng? lúc đó quyền tự do dân chủ thực sự của người dân khó có thể đảm bảo khi có sự nhúng tay, thâu tóm từ các thế lực thù địch nước ngoài.

Có lẽ, nếu cơ quan chức năng không sớm xem xét áp dụng các biện pháp “xử lý”, thì đám rận chủ vẫn sẽ tiếp tục lợi dụng như một công cụ hữu hiệu để chống Đảng, Nhà nước và cũng sẽ không ai dám chắc, những “mô hình” như Lê Anh Hùng sẽ không được đám rận nhân rộng? lúc đó quyền tự do dân chủ thực sự của người dân khó có thể đảm bảo khi có sự nhúng tay, thâu tóm từ các thế lực thù địch nước ngoài.

Đăng nhận xét